Buổi sáng cuối tuần của mùa thu vốn khởi đầu bằng những vệt nắng vàng ươm, nhưng rồi mây xám đột ngột kéo đến che khuất bầu trời. Mưa rơi. Những hạt mưa mang theo cái lạnh ẩm ướt len lỏi vào từng kẽ lá, tràn vào cả không gian quán cà phê vắng người.
Linh Lan khẽ rùng mình. Sáng nay lúc rời nhà, cô chỉ mặc chiếc áo thun cổ lọ mỏng cùng chân váy hoa cúc dài, hoàn toàn không chuẩn bị cho sự chuyển mình đột ngột của thời tiết.
“Chị ơi, để em đổi cho chị ly trà nóng hơn nhé. Trời sắp chuyển mùa rồi.” Giọng cô phục vụ vang lên gần bên, nhẹ nhàng và thân thuộc như một thói quen.
“Cám ơn em… cà phê hôm nay ngon lắm.” Linh Lan mỉm cười đáp lại. Nụ cười rạng rỡ và tự nhiên đến mức khiến người đối diện cũng thấy ấm lòng.
Cô phục vụ vui vẻ tiếp lời: “Buổi sáng gặp được nụ cười của chị là may mắn cả ngày đó! Mà dạo này chị ít ghé quán quá vậy?”
“Tại việc ở cửa hàng nhiều quá, muốn trốn đi chơi cũng không được em ạ.” Linh Lan khẽ nhún vai, giả vờ than thở.
Tiếng cười của cả hai tan nhẹ vào không gian, rồi nhanh chóng trả lại sự yên tĩnh cho quán nhỏ. Lúc này chỉ còn tiếng mưa rả rích bên ngoài và mùi hương hoa cỏ thanh khiết phảng phất đâu đây.
Linh Lan đặt bàn tay thanh mảnh lên cuốn sách chữ nổi, những đầu ngón tay lướt chậm trên từng trang giấy. Nhưng cô không đọc. Cả tuần qua, một mùi hương xa lạ cứ lảng vảng trong trí nhớ, một cảm giác chờ đợi vô hình cứ âm thầm nảy nở. Cô không biết mình đang đợi điều gì. Sự khó chịu ấy dâng lên, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, không cách nào rũ bỏ.
“Linh Lan… đúng là em ở đây rồi.” Một giọng nam trầm ấm vang lên, kéo cô ra khỏi những suy nghĩ miên man.
“Anh Trình Quân?”
Trình Quân đứng đó, đôi mắt cong nhẹ mang theo sự cưng chiều vốn dĩ đã quá quen thuộc. Anh lặng lẽ cởi chiếc áo khoác của mình rồi choàng lên vai cô — động tác tự nhiên và thuần thục như thể anh đã làm điều đó hàng trăm lần.
“Trời lạnh rồi, sao em lại mặc phong phanh thế này?”
Linh Lan khẽ co người, rúc sâu vào lớp áo ấm còn vương lại hơi ấm của anh. Hai tay cô ôm lấy ly trà nóng, khẽ chun mũi: “Sáng trời còn nắng mà… chắc ông trời hôm nay thích trêu em thôi.”
Trình Quân bật cười, đưa tay xoa nhẹ đầu cô: “Vậy nếu hôm nay anh không đến thì sao?”
“Thì anh cũng đã đến rồi mà.” Cô trả lời một cách tự nhiên, như thể sự xuất hiện của anh vào lúc cô cần nhất là một điều hiển nhiên không cần bàn cãi.
“Anh uống như cũ nhé?” Không đợi anh phản hồi, cô đã nhanh nhẹn gọi món cho anh.
Trình Quân lặng lẽ nhìn cô, không nói gì thêm. Với anh, chỉ cần được ngồi cạnh cô như thế này là đã đủ. Anh đã nhìn cô lớn lên, từ rất lâu trước đây đã thầm xem cô là người sẽ cùng mình đi hết quãng đời còn lại. Nhưng biến cố khắc nghiệt năm đó đã khiến mọi thứ đột ngột dừng lại. Giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách vô hình, mà cả hai đều nhận ra nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để gọi tên.
“Anh nghe Tiểu Châu nói dạo này cửa hàng của em làm tốt lắm.” Giọng anh nhẹ nhàng, tràn đầy niềm tự hào.
“Vâng…” Linh Lan gật đầu, gương mặt thoáng sáng lên.
“Em đã đồng ý hợp tác với PeSPo rồi sao?”
“Vâng,” giọng cô chậm lại, mang theo một sự kiên định ẩn giấu. “Em muốn thử sức mình nhiều hơn một chút. Nếu mọi chuyện thuận lợi, em sẽ thuê một trại hoa riêng cho mình.”
“Cần gì thì cứ nói với anh.” Giọng Trình Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Linh Lan mỉm cười: “Dĩ nhiên rồi. Anh là quân sư của em mà.”
Thế nhưng, nụ cười ấy chẳng giữ được lâu. Cô xoay nhẹ ly trà trong tay, khiến mặt nước sóng sánh rồi tràn ra ngoài. Giọng cô bỗng chốc chậm lại:
“Đứng trước cơ hội này, em lại thấy mình thật tệ. Nếu trước đây em chú ý hơn đến những gì cha làm… thì bây giờ mọi chuyện đã khác.”
Trình Quân lặng người nhìn cô. Để phá vỡ bầu không khí nặng nề, anh khẽ hỏi: “Tấm bằng tốt nghiệp… em đã nhận rồi phải không?”
“Tiểu Châu lại nhiều chuyện với anh rồi.” Linh Lan tặc lưỡi.
“Anh không được phép biết sao?” Giọng Trình Quân thấp hẳn xuống, chứa đựng một nỗi buồn khó tả.
“Không phải vậy… chỉ là nó không còn quan trọng nữa.”
Linh Lan khẽ cười, một nụ cười trống rỗng đến đau lòng. Ba năm miệt mài, một tấm bằng xuất sắc, và một tương lai nghiên cứu sinh mà giáo sư hằng mong đợi… tất cả giờ đây đối với một người không còn nhìn thấy ánh sáng như cô, liệu còn có ý nghĩa gì?
“Linh Lan, mắt em vẫn có thể hồi phục. Em vẫn có thể sống cuộc đời rực rỡ mà em muốn. Đừng ép mình đi con đường đầy bóng tối này nữa… Chú Chung chắc chắn không muốn thấy em như thế này.”
Không gian như khựng lại. Linh Lan lặng đi một nhịp, rồi chậm rãi nhưng dứt khoát rút tay mình ra. “Trà nguội rồi, để em gọi ly khác,” cô nói, một sự né tránh rõ rệt đến đau lòng.
Nhưng hôm nay Trình Quân không cho phép cô lùi bước thêm nữa. Anh giữ chặt tay cô, kéo cô đứng dậy khỏi vị trí an toàn.
“Đi với anh!”
Mặc kệ lời can ngăn về cơn mưa đang nặng hạt bên ngoài, anh dứt khoát kéo cô ra giữa màn mưa lạnh buốt.
Nước mưa nhanh chóng thấm đẫm tóc tai, chảy dài trên gương mặt tái nhợt của Linh Lan. Cái lạnh của thiên nhiên dường như chẳng thấm tháp gì so với cơn bão đang càn quét bên trong lòng cô. Linh Lan siết chặt tay anh, rồi như một con đập bị vỡ, cô không kìm nén thêm được nữa.
Nước mắt tuôn rơi, hòa lẫn vào làn mưa trắng xóa. Cô ngồi thụp xuống vỉa hè, ôm lấy hai đầu gối và khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cô khóc cho những uất ức, cho những giấc mơ dang dở và cho cả sự bất lực của chính mình.
Trình Quân đứng đó, ngay bên cạnh, nhưng anh không chạm vào cô. Ánh mắt anh tràn ngập sự đau đớn và chua xót. Anh muốn ôm lấy cô vào lòng, muốn gánh vác thay cô mọi nỗi đau, nhưng có một thứ gì đó — một bí mật tàn khốc — đã dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người.
Cơn mưa mùa thu vẫn không ngừng rơi, lạnh lẽo và đơn độc. Giữa màn đêm nhạt nhòa, hai con người đứng đó, mỗi người đang phải tự mình chịu đựng một nỗi đau riêng biệt không thể sẻ chia.
Nếu bạn đã đọc đến đây…có lẽ bạn cũng không muốn dừng lại ngay lúc này.
Bạn có thể:
- Xem lại DanhTRUYỆN LINH LAN sách chương
- Hoặc đọc thêm Thiên Cơ Biến
Linh Lan được đăng tải chính thức tại website này và một số nền tảng có bản quyền. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức. Xem thông tin đầy đủ tại: [Bản quyền &Thông báo]