“Chị Linh Lan, có người gửi quà đến cho chị này!”
Tiếng Tiểu Châu vang lên cùng nhịp bước chân phấn khích. Cô bé ôm một khung ảnh lớn bước vào tiệm.
Linh Lan hơi ngẩng đầu, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ ngạc nhiên nhẹ nhàng: “Gửi cho chị sao?”
“Vâng, quà của chị Thùy Linh gửi tới đó.”
Tiểu Châu cẩn thận đặt khung ảnh xuống bàn, xoay mặt tranh về phía Linh Lan dù biết cô không thể nhìn thấy. Giọng cô bé bỗng chậm lại, một chút xúc động len lỏi trong từng lời nói: “Chị không nhìn thấy… nhưng để em tả cho chị nghe nhé. Là bức ảnh chụp lại lễ cưới hôm đó. Đẹp lắm chị ạ, thực sự rất đẹp.”
Linh Lan không đáp lời. Cô im lặng, đôi bàn tay gầy mảnh khẽ đưa lên, chạm nhẹ vào bề mặt trơn nhẵn của khung kính. Dưới lớp kính lành lạnh đó là thành quả của cô, một tác phẩm mà cô chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến, nhưng lại được người khác nhìn thấy và trân trọng thay mình.
“Còn có thư nữa này.”
Tiểu Châu mở phong thư, giọng đọc vang lên trong không gian yên tĩnh của tiệm hoa. Từng chữ rõ ràng, chậm rãi, mang theo những lời cảm ơn chân thành, sự ghi nhận và cả niềm tin tuyệt đối mà Thùy Linh dành cho cô.
Tất cả những tình cảm đó đổ dồn về phía Linh Lan, khiến cô ngồi lặng đi. Đôi bàn tay đang chạm vào khung ảnh khẽ siết lại. Đó là một cảm giác rất lạ, không hẳn là vui, cũng chẳng phải buồn, mà giống như một khoảng trống sâu thẳm trong lòng bấy lâu nay đang dần được lấp đầy.
“Chị giỏi thật đó, Linh Lan.” Tiểu Châu thốt lên, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ chắc chắn.
Linh Lan khẽ lắc đầu, nụ cười phảng phất chút khiêm nhường: “Không đâu, chị chỉ làm theo cảm nhận thôi.”
“Còn một việc này nữa.” Tiểu Châu đặt bức thư xuống bàn, giọng trở nên nghiêm túc lạ thường. “Bên PeSPo vừa gửi đề nghị hợp tác.”
Không khí trong căn phòng nhỏ khẽ chững lại.
Linh Lan không đáp, nhưng bàn tay cô vô thức siết nhẹ. PeSPo — một cái tên quá đỗi quen thuộc, nhưng điều hiện lên trong tâm trí cô lúc này không phải là một dự án tầm cỡ hay danh tiếng của một tập đoàn.
Điều cô nhớ đến là cha mình.
Đó là một người đàn ông cả đời gắn bó với cỏ cây, với những mảng xanh và những công trình mà ông đã dốc cạn tâm huyết để gầy dựng. Trong ký ức của Linh Lan, giọng nói của cha vẫn luôn ấm áp mỗi khi ông giảng giải cho cô về linh hồn của vạn vật: “Cây không chỉ để nhìn đâu con. Cây chính là thứ giữ lại hơi thở cho cả một không gian.”
Linh Lan siết chặt tay hơn, những đầu ngón tay hơi run rẩy. Lời đề nghị từ PeSPo giờ đây không còn là một bản hợp đồng khô khan, mà giống như một sợi dây liên kết vô hình nối liền quá khứ và hiện tại.
“Chị nghĩ sao?” Tiếng Tiểu Châu kéo cô trở về với thực tại.
“Nhận.” Câu trả lời của Linh Lan đến rất nhanh, dứt khoát và không một chút do dự. “Đây là cơ hội.”
Cô biết, cơ hội này không chỉ dành cho riêng cô. Đó là cơ hội để cô tiếp nối một điều gì đó đã bắt đầu từ rất lâu, một sứ mệnh thầm lặng mà cha cô đã truyền lại qua từng hơi thở của cỏ cây.
Nếu bạn đã đọc đến đây…có lẽ bạn cũng không muốn dừng lại ngay lúc này.
Bạn có thể:
- Xem lại DanhTRUYỆN LINH LAN sách chương
- Hoặc đọc thêm Thiên Cơ Biến
Linh Lan được đăng tải chính thức tại website này và một số nền tảng có bản quyền. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức. Xem thông tin đầy đủ tại: [Bản quyền &Thông báo]