Cuộc họp trực tuyến bị dời lại hai tiếng khiến cả phòng điều hành rơi vào trạng thái báo động đỏ. Ở đầu dây bên kia, các giám đốc chi nhánh gần như nín thở chờ đợi.
Tổng giám đốc của họ, người mà mỗi phút trôi qua có thể tạo ra hàng nghìn đô, đang phải lãng phí thời gian. Hai tiếng đồng hồ đó trôi qua trong một sự im lặng đầy áp lực, tựa như cơn bão đang chực chờ bùng phát.
“Tâm trạng sếp lúc này thế nào?” Điện thoại của thư ký Nam không ngừng rung lên bởi những cuộc gọi quốc tế dồn dập, tất cả đều xoáy vào một câu hỏi đầy lo lắng như vậy.
Thư ký Nam lặng lẽ tắt máy, xoa nhẹ ống tai mỏi nhừ rồi quay lại phòng làm việc. Huy Khải vẫn ngồi đó, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng.
“Bảo họ tập trung xử lý hậu quả, đừng phí thời gian giải thích nữa.” Giọng anh vang lên lạnh lẽo và dứt khoát. Thư ký Nam lập tức tắt nguồn điện thoại, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho căn phòng.
8 giờ tối, thư ký Nam bước vào nhắc nhở: “Tổng giám đốc, tôi đã đặt bàn.”
Huy Khải không trả lời ngay. Anh nhìn đồng hồ rồi bất giác cầm tấm danh thiếp trên bàn lên, nhìn rất lâu. Một thoáng do dự hiếm hoi hiện lên trên gương mặt băng lãnh ấy, điều mà gần như chưa ai từng thấy ở một người quyết đoán như anh.
“Chuẩn bị xe.”
Chiếc Jaguar đen đã chờ sẵn dưới sảnh. Anh lên xe mà không mang theo áo khoác, chỉ đưa ra tấm danh thiếp cùng một địa chỉ cụ thể mà không kèm theo lời giải thích nào. Xe dừng lại trước một tiệm hoa nhỏ ven đường.
“Cứ ở đây.” Huy Khải nói, ánh mắt khóa chặt vào bóng dáng bên trong cửa hiệu.
Bốn mươi lăm phút trôi qua trong tĩnh lặng. Cho đến khi đèn trong tiệm tắt hẳn, hai cô gái dìu nhau bước ra. Là cô. Chân cô đã khá hơn nhưng vẫn cần người đỡ.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, gương mặt ấy giống người cũ đến mức khiến người ta phải giật mình. Nhưng rồi anh nhận ra, không phải. Cô gái này đang cười, một nụ cười tự nhiên, rạng rỡ và hoàn toàn không phòng bị. Một vẻ đẹp khác hẳn với ký ức ám ảnh vốn dĩ luôn đóng khung trong tâm trí anh.
“Cho xe về.”
Giọng Huy Khải vang lên rất nhẹ, nhưng ẩn chứa một nỗi niềm chất chứa tận sâu bên trong.
Trở lại công ty, mọi thứ ngay lập tức quay về đúng quỹ đạo. Anh họp, nghe báo cáo và ra quyết định chỉ trong vòng 30 phút để giải quyết toàn bộ tồn đọng. Không một lời trách móc, không một biểu hiện bất mãn, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến những người xung quanh cảm thấy sợ hãi hơn.
Khi mọi người đã về hết, Huy Khải đứng dậy bảo thư ký Nam: “Cậu ở lại, đi uống vài ly.”
…
Tại quán bar Up, giữa không gian đặc quánh ánh đèn và âm nhạc, anh ngồi đó uống liên tục. Anh không nhìn ai, cũng không nói lời nào.
Thư ký Nam im lặng quan sát. Anh nhớ lại lần duy nhất sếp mình uống đến mức này là chín năm trước, cái ngày mà người phụ nữ ấy biến mất. Kể từ đó, hình ảnh này chưa từng lặp lại cho đến hôm nay.
Ly rượu cạn khô đặt xuống mặt bàn tạo nên một tiếng “cạch” khô khốc. Huy Khải đứng dậy, không nhìn lại, chỉ để lại một mệnh lệnh dứt khoát trước khi bước đi:
“Tìm hiểu tất cả thông tin về cô Chung.”
Nếu bạn đã đọc đến đây…có lẽ bạn cũng không muốn dừng lại ngay lúc này.
Bạn có thể:
- Xem lại DanhTRUYỆN LINH LAN sách chương
- Hoặc đọc thêm Thiên Cơ Biến
Linh Lan được đăng tải chính thức tại website này và một số nền tảng có bản quyền. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức. Xem thông tin đầy đủ tại: [Bản quyền &Thông báo]