Huy Khải không đưa cô đến phòng sơ cứu của khách sạn. Anh bế thẳng cô ra xe, đặt vào hàng ghế sau rồi cũng dứt khoát ngồi vào bên cạnh.
Cánh cửa xe đóng sầm lại. Không gian đột ngột thu hẹp, đặc quánh mùi hương gỗ tuyết tùng tỏa ra từ cơ thể anh.
“Này… anh đưa tôi đi đâu vậy?” Linh Lan nhận ra ngay sự bất thường. Cô lùi lại theo bản năng, đầu đụng khẽ vào mặt kính cửa sổ.
“Chân cô cần đến bệnh viện.” Giọng anh trầm thấp, ổn định, không chút gợn sóng.
“Không cần. Tôi tự gọi người nhà được.” Linh Lan cố gỡ tay anh ra. “Hôm nay chẳng phải anh là phụ rể sao? Anh nên ở lại buổi lễ thì hơn.”
“Giờ người ta cần chú rể, không phải phụ rể.” Anh điềm nhiên đáp, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. “Tôi đã giúp thì sẽ giúp đến cùng. Đến bệnh viện gần nhất đi.”
Chiếc xe lăn bánh. Linh Lan lẩm bẩm: “Đâu ra cái đạo lý ngang ngược đó chứ…” Cô tức, nhưng không thể làm gì.
“Anh buông tay ra được rồi, tôi không phải tội phạm.”
“Vâng, thưa quý cô.” Huy Khải buông tay, ngả người ra ghế đầy thoải mái. Nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô, khóe môi khẽ cong lên một nét cười rất nhạt, đủ để thấy anh đang thú vị trước sự xù lông của “con mèo nhỏ” này.
Ngồi ở ghế lái, thư ký Nam giữ im lặng tuyệt đối nhưng đầu óc thì rối bời. Suýt chút nữa anh đã gọi nhầm tên. Người con gái này quá giống Thư Khanh, nhưng sếp lại gọi cô là “cô Chung”. Và điều khiến anh kinh ngạc hơn cả là hôm nay, vị Tổng giám đốc lạnh lùng của anh lại biết cười.
…
Tại bệnh viện, Huy Khải tiếp tục phong cách “không hỏi, không xin phép”. Anh bế cô xuống xe, dứt khoát bước vào sảnh lớn.
Những ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn về phía họ. Linh Lan nghe rõ từng lời xì xào của những người xung quanh: “Diễn viên phải không?”, “Con cái nhà ai mà đẹp trai quá”, “Bạn gái anh ta chắc là tiểu thư nhà nào đó”…
Dù không nhìn thấy, cô cũng tưởng tượng được sức hút từ người đàn ông đang bế mình. Trái tim cô lại một lần nữa phản bội chủ nhân, đập những nhịp lệch lạc.
Trong phòng khám, bác sĩ vừa kiểm tra vừa chau mày bâng quơ: “Mạch cô hơi nhanh đấy. Không sao, đừng lo lắng quá. Để tôi gọi chồng cô vào, cậu ấy có vẻ lo cho cô lắm.”
Câu nói khiến Linh Lan cứng đờ người: “Không phải! Anh ấy không phải chồng tôi.”
…
Khi bác sĩ rời đi, mùi hương quen thuộc lại tiến lại gần. Rêu sồi, gỗ tuyết tùng và một chút thanh khiết của xô thơm. Linh Lan nhận ra trước cả khi anh ta lên tiếng.
Huy Khải ngồi xuống, tự nhiên nhấc chân cô lên để kiểm tra vết băng bó. Linh Lan đỏ mặt, vội vàng rụt chân lại: “Tôi ổn rồi. Trách nhiệm của anh đến đây là đủ, tôi sẽ gọi người nhà đến đón.”
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung rồi chậm rãi thu về. Ánh mắt anh nhìn cô sâu thẳm, chứa đựng những ẩn ý không thể dò thấu.
“Tôi đưa cô về.” Anh không hỏi, chỉ thông báo một cách mặc định.
“Cho tôi đến cửa hàng.” Linh Lan đưa tấm danh thiếp cho anh, thái độ khách sáo như thể anh chỉ là một tài xế taxi. Huy Khải nhìn tấm thẻ, khẽ cười rồi đưa cho thư ký.
Suốt quãng đường về, Linh Lan nhắm mắt giả vờ ngủ để tránh đối đầu. Anh cũng không làm phiền, chỉ tập trung xử lý công việc qua máy tính bảng, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt anh vẫn lặng lẽ dừng lại trên gương mặt cô hồi lâu.
Xe dừng trước cửa hàng hoa. Anh mở cửa, đỡ cô xuống một cách chừng mực.
“Cô ở đây một mình ổn chứ?” Giọng anh lúc này nghe nhẹ nhàng và chân thành hơn hẳn.
“Đây là chỗ làm của tôi, tôi ổn. Cảm ơn anh.” Linh Lan đáp, giọng vẫn đầy khoảng cách. “Tôi không thích nợ ai cả.”
Một nhịp dừng ngắn ngủi. Huy Khải nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên đầy tính toán: “Vậy thì cô nợ tôi hai lần rồi đấy, cô Chung.”
Linh Lan khựng lại, chưa kịp phản ứng thì anh đã quay lưng bước đi, dứt khoát và ngạo nghễ. Chiếc xe sang trọng không rời đi ngay mà vẫn nổ máy chờ đợi cho đến khi cô vào hẳn bên trong cửa hàng và bật đèn lên, lúc đó mới từ từ lăn bánh vào màn đêm.
Nếu bạn đã đọc đến đây…có lẽ bạn cũng không muốn dừng lại ngay lúc này.
Bạn có thể:
- Xem lại DanhTRUYỆN LINH LAN sách chương
- Hoặc đọc thêm Thiên Cơ Biến
Linh Lan được đăng tải chính thức tại website này và một số nền tảng có bản quyền. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức. Xem thông tin đầy đủ tại: [Bản quyền &Thông báo]