“Chị Linh Lan, chị dậy chưa? Em vào nhé!”
Tiểu Châu bưng bát thuốc, gõ nhẹ vào cánh cửa khép hờ rồi nhanh nhảu bước vào trước khi chủ nhân kịp đồng ý. Linh Lan ngồi bên bục cửa sổ, nghe tiếng bước chân loạt xoạt thì khẽ thở dài, cánh môi nhợt nhạt hơi bĩu lên:
“Có vẻ cái chân em còn nhanh hơn cả cái miệng đấy.”
“Em vội đem thuốc cho chị mà.” Tiểu Châu cười hì hì chống chế, rồi bất chợt tròn mắt kinh ngạc. “Ui… hôm nay trông chị xinh quá!”
Cô bé xoay Linh Lan một vòng để ngắm nghía. Chiếc váy voan xanh lam nhạt ôm lấy cơ thể mảnh mai của cô, cổ thuyền rộng làm nổi bật xương quai xanh thanh tú cùng bờ vai gầy. Chân váy xòe nhẹ, mềm mại như những lớp sóng nhỏ xô vào mạn thuyền.
“Rất trong trẻo… rất Linh Lan.”
“Bớt giỡn đi.” Linh Lan vội vịn tay vào thành giường. “Xoay nữa là chị chóng mặt ngã thật đấy.”
Chén thuốc Nam được đặt xuống, mùi thảo mộc nồng đậm, đắng ngắt tỏa ra không gian. Linh Lan nhắm mắt, uống cạn như một thói quen đã ngấm vào máu thịt.
“Dạo này tinh thần chị tốt hơn hẳn đó.” Tiểu Châu nhận xét.
Linh Lan không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Thật ra, lòng cô đang không yên. Một cảm giác lạ lùng, bồn chồn không tên cứ nhen nhóm từ sau cuộc gặp gỡ tình cờ hôm qua. Cô mở tủ, lấy ra hai thỏi son đưa cho Tiểu Châu: “Pha giúp chị hai màu này. Hôm nay chị muốn khác một chút.”
…
Tại khách sạn Sinla, Linh Lan đi một vòng kiểm tra tiến độ lần cuối. Dù đôi mắt không nhìn thấy, nhưng cô cảm nhận mọi thứ bằng sự nhạy cảm thiên bẩm.
“Cẩm tú cầu ở lễ đài, em cho người kiểm tra lại đi. Cụm nào lệch màu phải thay ngay. Khói nhân tạo chỉnh cho đều, đừng để hắt vào bàn tiệc.”
Giọng cô bình tĩnh, rành rọt, toát lên phong thái của một người phụ nữ luôn kiểm soát tốt mọi thứ. Nhưng không ai thấy được, bàn tay cô đang hơi siết chặt vào cây gậy dẫn đường.
Sau khi chào cô dâu Thùy Linh và từ chối lời mời ở lại dự tiệc bằng một cái cớ nhẹ nhàng, Linh Lan bước ra ngoài. Không gian bắt đầu yên tĩnh hơn khi khách khứa đã vào sảnh chính. Cô đi về phía khu vệ sinh, một lối đi vốn rất quen thuộc.
Bất thình lình, một bóng người từ góc khuất vụt ra. Cú va chạm mạnh khiến Linh Lan không kịp phản ứng, ngã nhào xuống sàn.
“Mù à? Đi đứng kiểu gì thế!” Giọng gã đàn ông thô lỗ, sắc lẹm vang lên.
“Xin lỗi…” Linh Lan nén đau, chống gậy cố đứng dậy, nhưng mắt cá chân đau nhói khiến cô lảo đảo.
Gã đàn ông tiến lại gần, ban đầu giả vờ đưa tay đỡ, nhưng bàn tay hắn bắt đầu di chuyển một cách bẩn thỉu. “Để anh đưa em đi kiểm tra nhé… Người đẹp gì mà tội nghiệp thế này…”
Giọng hắn cợt nhả, mùi rượu nồng nặc phả vào mặt cô. Linh Lan rùng mình lùi lại: “Tôi không sao. Bỏ tay ra!”
Nhưng gã không dừng lại, hắn thô bạo kéo cô sát vào người, đôi tay tham lam bắt đầu sờ soạng trên lớp voan mỏng.
“Buông tôi ra! Có ai không!” Linh Lan hét lên trong tuyệt vọng. Không gian trống vắng khiến tiếng kêu của cô như bị nuốt chửng.
“Thả cô ấy ra.”
Một tông giọng trầm thấp, lạnh lẽo như dao cứa vào không khí vang lên. Ngay sau đó là một cú kéo mạnh và tiếng nắm đấm va chạm vào da thịt khô khốc. Tên kia ngã nhào, miệng rên rỉ rồi vội vã lủi mất.
Linh Lan không còn đứng vững, cô ngồi sụp xuống sàn, toàn thân run rẩy không kiểm soát.
“Cô không sao chứ?”
Lại là giọng nói đó. Trầm, ấm và mang theo một sức nặng khó cưỡng.
“…Huy Khải?”
“Là tôi.” Anh đỡ lấy cô, động tác cẩn thận và nhanh chóng. Khi nhìn thấy mắt cá chân đã sưng đỏ của cô và chiếc váy voan mỏng manh trong thời tiết này, chân mày anh khẽ nhíu lại.
“Cô ăn mặc thế này mà đi lại một mình ở đây sao?”
Giọng anh không hẳn là trách mắng, nhưng ẩn chứa một sự bực dọc khó hiểu. Huy Khải không đợi cô trả lời, anh dứt khoát cởi chiếc áo khoác vest sang trọng, khoác lên vai cô rồi cúi xuống bế bổng cô lên.
“Anh làm gì vậy? Buông tôi xuống!” Linh Lan hoảng hốt.
“Đi như thế này sẽ nhanh hơn.” Huy Khải bình thản đáp, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước. “Hay cô muốn tự đi bằng cái chân trật khớp đó cho đến tối?”
Một chút trêu chọc rất nhẹ, nhưng lại chứa đựng uy quyền không cho phép từ chối. Linh Lan siết chặt vạt áo khoác của anh, hơi ấm và mùi hương bao bọc lấy cô. Cô không phản kháng nữa, chỉ biết dựa đầu vào lồng ngực vững chãi ấy, lắng nghe tiếng tim đập đều đặn của người đàn ông xa lạ mà quen thuộc.
Không ai nói thêm lời nào, nhưng bầu không khí giữa hai người đã hoàn toàn thay đổi.
Nếu bạn đã đọc đến đây…có lẽ bạn cũng không muốn dừng lại ngay lúc này.
Bạn có thể:
- Xem lại DanhTRUYỆN LINH LAN sách chương
- Hoặc đọc thêm Thiên Cơ Biến
Linh Lan được đăng tải chính thức tại website này và một số nền tảng có bản quyền. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức. Xem thông tin đầy đủ tại: [Bản quyền &Thông báo]