Đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng của Huy Khải thoáng dao động. Anh vô thức đưa tay ra, định giữ bóng lưng gầy guộc ấy lại, nhưng rồi lý trí kịp ngăn lại. Bàn tay lửng lơ giữa không trung chậm rãi thu về, anh nhấn nút nhận cuộc gọi.
“Thưa Tổng giám đốc, giấy tờ đã ký xong. Chủ tịch tỉnh A phải bay đi Pháp gấp, tôi đã dời lịch hẹn sang tối thứ Sáu tuần này.”
“Tốt lắm.” Khóe môi Huy Khải khẽ cong lên một đường nét lạnh lùng. Mọi quân cờ vẫn đang đi đúng nước tính của anh. “Nhắc trợ lý Nhi chọn quà cho vợ ông ấy. Cô ấy có kinh nghiệm tiếp xúc rồi.”
Cúp máy, anh xoay người bước nhanh về phía khách sạn Sinla. Đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua dòng người qua lại, tìm kiếm một dáng hình nhỏ nhắn vừa mới đây thôi còn trong vòng tay mình. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cô đã biến mất như một ảo ảnh.
“Đi nhanh vậy sao?” Huy Khải khẽ nhíu mày. Một cảm giác khó chịu không tên nhen nhóm trong lòng, vừa mơ hồ, vừa khiến anh bứt rứt.
“Huy Khải! Phù rể của tôi ơi!”
Một cú vỗ mạnh vào vai kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Trung Nam xuất hiện với nụ cười hớn hở thường trực, nhưng đáp lại cậu bạn là sự im lặng đến bất thường của Huy Khải. Anh vẫn nhìn đăm đăm về phía lối mòn dẫn vào khu vườn, ánh mắt như muốn xuyên thấu qua những rặng cây.
Trung Nam nheo mắt, vòng ra trước mặt bạn mình thăm dò: “Cậu hôm nay lạ thật đấy. Dương Huy Khải sắt đá, không để cảm xúc chi phối đâu rồi?”
“Nói linh tinh.” Huy Khải cắt ngang, thu hồi ánh mắt và nhìn xuống đồng hồ. “Cậu có đúng 30 phút để tóm tắt công việc ngày mai.”
“À, đây rồi! Thần hồn nhập xác rồi đấy!” Trung Nam bật cười, nhưng vẫn chưa thôi tò mò. “Vừa rồi có chuyện gì à?”
“Cậu còn 27 phút.” Giọng anh lạnh băng, dứt khoát đến mức không thể thương lượng.
Cả hai bước vào không gian lễ cưới. Dù đã tham dự hàng trăm buổi tiệc xa hoa bậc nhất, Huy Khải vẫn phải khựng lại một nhịp.
Khách sạn Sinla nằm trải dài trên triền đồi, nơi sự hiện đại và nét cổ kính đan xen một cách đầy nghệ thuật. Lễ đài được dựng giữa một mái vòm cẩm tú cầu xanh thiên thanh, con đường gỗ dẫn lối mềm mại như một dải lụa. Khói mờ lơ lửng, lụa trắng bay trong gió, ánh sáng từ trung tâm lan tỏa ra xung quanh tạo nên một khung cảnh không hề cầu kỳ nhưng lại mang sức hút đến kỳ lạ.
“Tuyệt chứ?” Trung Nam hất hàm.
Huy Khải đáp chậm rãi, ánh mắt không còn hoàn toàn vô cảm: “Trong cái không hoàn hảo… lại tìm thấy sự hoàn hảo.”
“Đó là một cửa hàng hoa nhỏ thôi,” Trung Nam hào hứng kéo tay anh đi, “nhưng cô chủ ở đó đặc biệt lắm. Đi, tôi giới thiệu cho cậu.”
Phía trước là hai cô gái đang quay lưng về phía lối đi. Một dáng người mảnh dẻ hiện ra, quen thuộc đến mức khiến bước chân Huy Khải vô thức nhanh hơn một nhịp.
“Linh Lan!” Trung Nam gọi lớn.
Cô gái quay lại, nở nụ cười nhẹ nhàng: “Chào anh Trung Nam.”
“Giới thiệu với cô, đây là Huy Khải, bạn thân của tôi.”
Ánh mắt họ chạm nhau. Một nhịp im lặng kéo dài như vô tận.
“Chào cô Linh Lan.” Giọng anh trầm ấm, mang theo chút ý vị như thể anh đã biết trước người đứng đó là ai.
Linh Lan sững sờ. Cô nhận ra giọng nói này ngay lập tức. Trái tim cô vốn đã học cách bình lặng sau bao sóng gió, nay lại một lần nữa lệch nhịp.
“Chào anh… Thật tình cờ quá…”
“Gặp nhau hai lần trong một ngày,” Huy Khải khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi lấp lánh nơi đáy mắt, “có lẽ gọi là duyên số cũng không sai.”
Không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt đối với Linh Lan. Cô cảm nhận được hơi thở của anh, ánh nhìn của anh đang bao trùm lấy mình.
“Em xin phép về trước nhé.” Linh Lan nói nhanh, định quay đầu rời đi. Nhưng một lực tay nhẹ nhàng bỗng giữ cô lại — không quá mạnh bạo, nhưng lại kiên quyết lạ thường.
“Để tôi đưa cô về?”
Trung Nam đứng bên cạnh quan sát, im lặng đến khó hiểu. Linh Lan vội vàng từ chối: “Không cần đâu, đã có người đón tôi rồi.”
“Vậy… để lại số điện thoại cho tôi.” Giọng Huy Khải nhẹ như hơi thở, nhưng lại mang áp lực khiến đối phương không thể khước từ.
Linh Lan cắn nhẹ môi, lưỡng lự giây lát rồi rút tấm danh thiếp đưa cho anh: “Đây là danh thiếp của tôi. Nếu có dịp, tôi sẽ mời anh dùng bữa để cảm ơn chuyện lúc sáng.” Một lý do hợp lý để kết thúc cuộc trò chuyện, nhưng cũng vô tình để lại một sợi dây liên kết.
Huy Khải nhận lấy danh thiếp, đầu ngón tay chạm nhẹ vào tay cô. Ngay lập tức, Linh Lan rút tay lại như bị điện giật rồi rời đi thật nhanh, bóng dáng cô vội vã như thể nếu chậm lại một giây nữa, cô sẽ không thể rời đi được.
Huy Khải đứng đó, im lặng nhìn tấm danh thiếp trong tay rồi lại hướng mắt theo bóng lưng đã khuất của cô. Ánh mắt anh sâu thẳm, lặng lẽ, nhưng cái vẻ bình tĩnh thường ngày đã hoàn toàn tan biến.
Nếu bạn đã đọc đến đây…có lẽ bạn cũng không muốn dừng lại ngay lúc này.
Bạn có thể:
- Xem lại Danh sách chương
- Hoặc đọc thêm Thiên Cơ Biến
Linh Lan được đăng tải chính thức tại website này và một số nền tảng có bản quyền. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức. Xem thông tin đầy đủ tại: [Bản quyền &Thông báo]