⚠️ Tác phẩm có đề cập đến bạo lực và chủ đề sức khỏe tâm thần.
Bầu trời hôm nay đẹp quá. Nắng ấm, mây mỏng, không khí trong veo đến nao lòng.
Linh Lan đứng trên lan can tầng hai của một căn biệt thự xa lạ. Đôi chân trần lạnh ngắt, vệt máu vẫn còn chưa khô trên gương mặt bước ra từ bóng tối. Cô đặt tay lên bụng, khẽ mỉm cười qua làn nước mắt:
“Mẹ xin lỗi con. Nếu có kiếp sau, hãy tìm một người mẹ tốt hơn nhé.”
Cô hít một hơi sâu, nhắm mắt, và bước về phía khoảng không.
“Linh Lan! Đừng!!!”
Tiếng gọi quen thuộc đến xé lòng vang lên. Huy Khải đang chạy về phía cô, gương mặt anh hằn rõ vẻ hoảng loạn và tuyệt vọng. Ánh mắt ấy vẫn đầy yêu thương như ngày đầu.
Linh Lan cười nhẹ, hơi thở mong manh: “Như vậy là đủ rồi. Huy Khải… em buông tay trước đây. Anh phải sống thật hạnh phúc nhé.”
Cô thả mình rơi xuống.
Một năm trước đó…
Huy Khải liếc đồng hồ, sải bước nhanh hơn. Sau khi kết thúc công việc tại đây, một loạt cuộc họp trực tuyến với đội ngũ cấp cao ở chi nhánh nước ngoài đang chờ anh giải quyết. Nhưng dòng người kẹt cứng và cái hỗn loạn của phố xá đã bóp nghẹt kế hoạch của anh.
Phía trước, một chiếc xe giao hàng lạng lách đi ngược chiều, lao vút về phía một cô gái đang thong dong bước tới. Huy Khải lách người sang một bên, vốn chẳng định bận tâm đến gã lái xe vô ý thức.
Nhưng rồi… ánh mắt anh khựng lại.
Cô gái ấy không hề né tránh. Cô vẫn bước đều, gương mặt bình thản lạ lùng, tay cầm một cây gậy dẫn đường khẽ khua trên mặt đất.
“Chết tiệt!”
Giây phút nhận ra cô gái khiếm thị, đôi chân anh phản xạ nhanh hơn cả bộ não.
“Cẩn thận!”
Huy Khải vươn tay, kéo mạnh cô vào lòng, xoay người dùng tấm lưng vững chãi chắn ngang hướng gió của chiếc xe vừa sượt qua. Trong vòng tay anh là một thân hình nhỏ nhắn, mỏng manh đến mức khiến anh thắt lòng.
Nhìn rõ khuôn mặt cô ở khoảng cách gần, đồng tử anh co rụt lại. Đôi môi anh mấp máy, một cái tên khẽ khàng bật ra:
“…Thư Khanh?”
Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để khiến hơi thở anh nghẹn lại. Rồi sự run rẩy của người con gái trong lòng kéo anh về thực tại. Đôi má cô từ phớt hồng bỗng chuyển sang nhợt nhạt, thần sắc hoảng loạn hiện rõ, hai bàn tay bấu chặt lấy cánh tay anh, cả người mềm nhũn rồi trượt dần xuống.
Huy Khải khuỵu gối theo, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo trở lại: “Không phải Thư Khanh.”
Anh đỡ cô ngồi ngay ngắn: “Cô không sao chứ?”
Lúc này, Linh Lan mới bừng tỉnh. Cô nhắm nghiền mắt, trút một hơi thở dài mang theo vẻ chán nản với cơ thể yếu ớt của mình. Cho đến khi khứu giác chạm phải mùi hương trầm ấm trên người đàn ông lạ mặt, cô mới giật mình nhận ra mình đang bám chặt lấy anh ta.
Sự bối rối trỗi dậy, Linh Lan vội vàng rụt tay lại, loay hoay tìm cây gậy dẫn đường như để tìm một điểm tựa. Bàn tay đang đỡ cô cũng tinh tế nới lỏng rồi rút hẳn, không chạm thêm một lần nào nữa.
Một người đàn ông lịch thiệp. Linh Lan thầm đánh giá.
Cô đứng dậy, cố ý lùi lại một bước để tạo khoảng cách. Cái dáng vẻ lúng túng như “con gà mắc tóc” của cô khiến khóe môi Huy Khải khẽ động, nhưng gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị:
“Cô ổn thật chứ?”
“Tôi ổn. Cảm ơn anh đã giúp.”
Giọng cô mềm, nhưng bình thản đến mức không hợp lý. Huy Khải khẽ nhướng mày. Một cô gái trẻ lại mang chất giọng của kẻ đã đi qua quá nhiều bão giông. Thật sự không khớp chút nào.
“Không có gì. Ai ở hoàn cảnh đó cũng sẽ làm vậy thôi.”
Ngừng một nhịp, anh lại hỏi: “Trông cô có vẻ đang vội. Cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi một đoạn?”
Linh Lan siết chặt cây gậy, tim đập chệch nhịp. Cô hiểu rõ điểm yếu của mình: càng cố tỏ ra bình tĩnh, cơ thể càng dễ phản bội. Cô khẽ dùng ngón cái ma sát vào lòng bàn tay để trấn tĩnh, nở một nụ cười xã giao chuẩn mực:
“Cảm ơn anh, tôi tự đi được.”
Cô quay người rời đi. Hay đúng hơn là… bỏ chạy.
Nhưng chỉ được hai giây, Linh Lan khựng lại. Giữa phố xá ồn ào, cô hoàn toàn mất phương hướng. Không điểm mốc, không vật bám, bóng tối vây lấy cô khiến hơi thở trở nên dồn dập. Mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay.
Huy Khải vẫn đứng đó, chưa từng rời mắt khỏi cô. Anh bước tới, chậm rãi nhưng dứt khoát. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc thẻ nhân viên khách sạn Sinla đang đeo trên cổ cô.
“Tôi cũng có việc cần đến khách sạn Sinla,” anh lên tiếng, tông giọng trầm thấp và dễ chịu, “Cô là nhân viên ở đó phải không?”
“Ừm…” Linh Lan ấp úng.
“Nếu không phiền, chúng ta cùng đi nhé. Thú thật, tôi cũng không rành khu này lắm.”
Một lời đề nghị quá đỗi lịch sự, vừa đủ để gỡ gạc thể diện cho cô. Linh Lan khẽ gật đầu: “Vậy… phiền anh.”
Huy Khải không nói thêm, anh bước lên trước nhưng lại cố tình chậm lại, duy trì khoảng cách song hành bên trái cô. Không chạm, không xa, chỉ vừa đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của một người bảo vệ.
“Tôi tên là Dương Huy Khải.” Anh phá vỡ sự im lặng. “Tôi có thể biết tên cô không?”
“Chung Linh Lan.” Câu trả lời buột ra trước khi cô kịp đắn đo.
“Rất hân hạnh.”
Lịch sự và xa cách. Thế nhưng, trái tim Linh Lan lại đập nhanh một cách kỳ lạ. Kể từ sau tai nạn đó, cô đã học được cách đóng băng cảm xúc, vậy mà đứng cạnh người đàn ông này, mọi lớp phòng vệ của cô như đang dần tan chảy.
“Đến nơi rồi.”
Huy Khải dừng bước trước cổng khách sạn. “Cô làm ở bộ phận nào? Tôi…”
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời anh. Linh Lan như bắt được phao cứu sinh, vội vã cúi chào: “Tôi có việc gấp, xin phép đi trước. Cảm ơn anh rất nhiều.”
Cô rẽ vào đường nội bộ, dáng đi nhanh và dứt khoát như muốn cắt đứt sợi dây liên kết vừa mới hình thành.
Huy Khải đứng lặng. Anh không nghe điện thoại, chỉ dõi theo bóng lưng gầy guộc ấy cho đến khi nó mất hút. Ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đựng một thứ cảm xúc khó đoán định.
Nếu bạn đã đọc đến đây…có lẽ bạn cũng không muốn dừng lại ngay lúc này.
Bạn có thể:
- Xem lại Danh sách chương
- Hoặc đọc thêm Thiên Cơ Biến
Linh Lan được đăng tải chính thức tại website này và một số nền tảng có bản quyền. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức. Xem thông tin đầy đủ tại: [Bản quyền &Thông báo]