
Quỳnh vừa đọc xong truyện Nghiệp Đế Vương của tác giả Mị Ngữ Giả.
Tâm trạng khá là ngưng đọng.
Có chút đau lòng, có chút xót xa, có chút tiếc nuối.
Bên ngoài khung cửa, trời về chiều lại đổ mưa, bầu trời mùa hè nhưng mây đen ảm đạm làm tâm trạng càng tăng thêm nhiều buồn bã.
Có lẽ các bạn nói Q quá đa sầu đa cảm, rảnh rỗi không kiếm niềm vui lại tự chuốc lấy nỗi buồn.
Nhưng mà, có ai có tâm trạng này giống Q không? Nỗi buồn này không nặng nề như nỗi buồn liên quan đến bản thân mình, nó chỉ là sự đồng cảm. Mỗi khi Q có tâm trạng này thì sẽ lắng đọng nhiều hơn, thâm tâm trở nên yên ắng và tri thức nhận ra được nhiều điều hơn. Mong rằng các bạn có thể hiểu điều Q đang cố nói.
Q thường có thói quen, mỗi khi xem bộ phim nào chuyển thể từ truyện thì sẽ tìm đến truyện gốc để đọc. Q thích soi chiếu tính cách nhân vật từ nhiều góc nhìn khác nhau, từ đó để hiểu nhiều hơn về câu chuyện mà bộ phim/truyện muốn truyền tải. Nghiệp Đế Vương được chuyển thể thông qua bộ phim Thượng Dương Phú – ở đây Q sẽ không nhắc nhiều về bộ phim nữa, các bạn muốn xem review phim này thì click vào đây để tìm hiểu thêm nha.
Truyện nói về gì?
Đây là câu chuyện tình yêu của nàng Thượng Dương Quận chúa mang dòng máu vương quyền sĩ tộc và chàng tướng quân anh dũng bách chiến bách thắng Tiêu Kỳ và bước đường cùng nhau xây dựng sự nghiệp bá vương. Cũng là mô típ anh hùng – mỹ nhân, cung biến, binh biến, không lạ. Q đã xem rất nhiều bộ truyện như vậy.
Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên Q biết đến nhà văn Mị Ngữ Giả, văn phong của bà thật sự cuốn hút Q. Qua giọng văn của bà, từng khung cảnh cung vàng điện ngọc, cuộc sống vương quyền, quang ảnh hào hùng đầy sát khí của chiến trận hiện lên trước mắt sống động như một bức tranh tả thực, từ ngữ của bà không quá khoa trương, nhưng lại vô cùng mượt mà. Bối cảnh dựng lên trong truyện thông qua lời kể của Vương Huyên – Thượng Dương quận chúa, nhân vật chính gắn kết các nhân vật và sự kiện trong truyện, dĩ nhiên. Mọi vật, mọi sự đến với người đọc đều thông qua đôi mắt và cảm xúc của nàng. Q thường không thích cách kể chuyện kiểu này, vì không thể nhìn thấy hết tâm tư của các nhân vật khác, bối cảnh xung quanh bị bó chặt lại và chỉ xoay quanh người kể, người đọc dễ bị cảm nhận cá nhân của người kể dẫn lối, kéo theo hàng loạt, hàng loạt hiểu lầm. Tuy nhiên, cách viết của Mị Ngữ Giả lại khiến Q không có cảm giác đó, các nhân vật được kể qua lời kể của Vương Huyên rất khách quan, từng biểu cảm, hành động của họ giúp chúng ta có cái nhìn cá nhân và rộng mở hơn.
Xuôi theo dòng suy nghĩ và sự trưởng thành của nàng, độc giả đã cùng nàng bước qua bao nhiêu cuộc binh biến hoán vị, bao nỗi đớn đau chia ly tử biệt, bao nhiêu dư vị tình yêu ngọt ngào xen lẫn chút ghen hờn nghi kỵ của hai con tim luôn thăm dò lẫn nhau…các tình tiết trong chuyện thắt nút và gỡ nút nhanh, mạch cảm xúc không quá cao trào biến động, câu chuyện khép lại với kết thúc hoàn thành đế nghiệp của nam nữ chính và nỗi lo âu về sức khỏe của Vương Huyên. Sẽ không có gì để bàn cãi nếu không có thêm phần ngoại truyện.
Q vẫn biết kết thúc là nàng sẽ chết để lại một mình Tiêu Kỳ cô độc trên thế gian. Nhưng Q không nghĩ khi đọc đoạn miêu tả tâm trạng của Tiêu Kỳ qua lời kể của con gái nàng lại khiến Q đau lòng đến như vậy.
Xuyên suốt câu chuyện, Tiêu Kỳ trong mắt Vương Huyên là một vị chiến thần, một đế vương khí phách, không có việc gì có thể vướn bận chàng, làm chàng biến động, không có gì có thể khiến chàng gục ngã. Nếu chẳng may nàng ra đi, chàng cũng sẽ buồn, sẽ cô quạnh, nhưng rồi chàng sẽ vượt qua và bước tiếp cùng người khác. Qua đôi mắt con gái nàng, chàng là một vị vua cần cù chuyên chính, nhân hậu vì dân, là người cha mẫu mực bình ổn, buồn vui không để lộ. Chàng vẫn là tượng thần bất diệt trong mắt mọi người.
Cho đến ngày giỗ thứ 10 của Vương Huyên, công chúa mới phát giác ra, nỗi đau của phụ thân mình. Thì ra, trong mỗi ngày giỗ của vợ, Tiêu Kỳ luôn nhốt mình trong tẩm cung của nàng, tự mình chuốc say, “người mặc huyền y, tóc bay tán loạn xay xỉn nằm phía sau rèm, như tỉnh như mơ”, tham luyến khung cảnh thân quen để có thể lừa mình tìm kiếm bóng hình của vợ. Đâu còn là chiến thần tiêu soái đầu đội trời chân đạp đất, khí thế hiên ngang. Chỉ còn đây một nam nhân tầm thường đắm chìm trong men rượu, ngâm nga khúc thơ đầy “trầm ngâm tha thiết đến nhói lòng”:
“Y phục xanh biếc, lót trong màu vàng. Cầm y phục người vợ đã mất lên nhìn, không thể nào quên những tháng ngày lúc thê tử còn sống, bi thương cũng không bao giờ nguôi. Tỉ mỉ nhìn một đường chỉ trên y phục, mỗi một mũi kim đều là tình yêu thắm thiết dành cho thê tử. Thê tử trước kia từng khuyên nhủ, bảo ta đừng quên chăm lo cho mình. Nghĩ tới những điều ấy, lòng quặn đau. Trời chuyển rét ta vẫn mặc y phục ngày hè. Lúc thê tử còn sống, bốn mùa đều là thê tử quan tâm làm y phục cho thay, sau khi thê tử qua đời, ta không còn có thói quen quan tâm mình. Gió thu xào xạc thổi, gợi lên nỗi bi ai vô hạn khi mất đi hiền thê. Chỉ có thê tử tâm ý tương hợp với mình, bất kỳ ai cũng không thể thay thế. Nỗi nhớ nhung đau thương dành cho thê tử là vô cùng tận”
Q đã lặng người khi đọc đoạn này, quá bi thương. Người ra đi mọi ưu phiền sẽ tan theo cát bụi, người ở lại nếu không thoát khỏi chấp niệm thì suốt đời bi thương trong vô cùng vô tận. Vương Huyên đâu biết được tình yêu của Tiêu Kỳ dành cho mình sâu nặng đến mức nào…
Thật buồn,…
Dẫu biết tất cả là hư cấu, nhưng khi sống cùng sự hư cấu đó từ đầu đến cuối, nó đã trở thành một câu chuyện mà mình được trải nghiệm, một câu chuyện phản ánh nhân sinh cuộc sống, cuộc sống thực chẳng phải cũng có những lúc như vậy sao, những câu chuyện như vậy sao?!
Phim và truyện, cái nào hay hơn?
Đối với Q mà nói, phim đã làm cho truyện trở nên sống động hơn rất nhiều và truyện đã làm cho phim trở nên hay hơn cả.
Tuy phần sau giữa, Phim và Truyện đi theo hai hướng khác nhau, nhưng, tính cách của nhân vật không khác biệt. Có lẽ, Q còn phải cảm ơn Phim vì đã không đưa đến cho khán giả một kết thúc buồn như truyện. Trong truyện, nhân vật phụ tìm thấy chốn bình yên cho mình trong khi nhân vật chính phải trải qua những tháng năm đau khổ và dằn vặt.
Sự đời thường như vậy, nhân quả báo ứng là nhãn tiền. Dù vì bất kỳ lý do nào, danh vọng và quyền lực luôn phải trả giá bằng chính nỗi cô đơn thống khổ của người sở hữu nó. Họ đạp lên máu thịt, lướt qua thống khổ của kẻ khác để bước lên bậc đài cao nhất, bản thân sẽ phải trả giá cho máu thịt, sự khổ đau và chết chóc đó.
Nếu như lúc Tiêu Kỳ hỏi Vương Huyên: “Nàng muốn cuộc sống sau này như thế nào?!” Khi đó Vương Huyên chọn kết cục như trong phim – cả hai bỏ hết tất cả lại phía sau, về Ninh Sóc sống cuộc đời an nhàn thanh nhã. Có phải, mọi sự sẽ khác đi không?! KHÔNG. Vì ngay từ đầu, Tiêu Kỳ trong truyện đã chọn sự nghiệp cả đời của mình là nghiệp đế vương, còn Tiêu Kỳ trong phim lại chọn Ninh Sóc và những chiến hữu của mình, chọn một cuộc sống tiêu dao nơi đại nguyên bao la hùng vĩ. Khởi đầu đã là khác nhau, thì dù là cùng một người với cùng một tính cách và hành xử thì vẫn sẽ đưa đến hai kết cuộc khác nhau.
Truyện và phim này đã đem đến cho Quỳnh cảm nghĩ gì?!
Q chợt nghĩ, nếu như cuộc đời của mình được biết đến trước và giả dựng thử như trong truyện và trong phim thì thế nào nhỉ?! Sau khi xem qua 2 bản giả dựng đó, mình sẽ lựa chọn và sẽ sống như thế nào?! Hay là khi đó mình lại lựa chọn sống theo một lựa chọn thứ ba, thứ tư nào đó.
Dù tâm chúng ta chính trực, kiên định đến đâu thì phải thừa nhận một điều là chúng ta không thể đắp nặn được tương lai toàn vẹn như ý nguyện được. Chuyện đời ngoài ý niệm của chúng ta, nó còn được ràng buộc bởi các nhân quả, nghiệp duyên, chúng có thể đẩy chúng ta đi rất ra so với tưởng tượng ban đầu của mình. Như Tiêu Kỳ trong truyện, tính toán cả đời, âm thầm định thế cuộc, nhưng rồi cũng bỏ lỡ khát vọng mở rộng bờ cõi vì chiến hữu thân tính của mình trở mặt hay sao?
Vậy thì, tại sao chúng ta giờ đây cứ mãi lo lắng, nghĩ ngợi và cố sức cho ngày mai bất định mà lại không biết trân trọng cuộc sống hiện tại, ở không gian mà chúng ta có thể nhìn thấy, cảm nhận, thậm chí thay đổi được. Nếu Vương Huyên và Tiêu Kỳ trong truyện biết trân trọng nhân duyên của nhau, họ có bỏ lỡ nhau mất ba năm không, họ có lãng phí những tháng này xa cách vì sự tự cao ngạo mạn không khuất phục của mỗi người không?! Liệu nàng có vì trải qua quá nhiều đau thương mà bị bệnh quấn thân, để phải ra đi từ khi còn rất trẻ và Tiêu Kỳ có phải ở lại và sống một cuộc đời với nỗi nhớ nhung đau thương vô cùng vô tận không?
Xem một cuốn truyện hay, một bộ phim hay khiến Q rất tâm đắc. Vì qua đó, Q lại có một cơ hội nhìn nhận kỹ hơn về cuộc đời. Cuộc đời không cho ta cái quyền sống thử rồi sống lại, chúng ta chỉ có một cơ hội ở tất cả mọi lựa chọn. Vậy thì làm sao chúng ta có thể biết nên làm thế nào mà không hối tiếc?
Ba mẹ không thể dạy ta cách chọn sẽ sống như thế nào là như ý (vì chính ba mẹ chúng ta cũng không trải qua hết mọi trường hợp trong cõi đời này), thầy cũng không thể hướng dẫn hết cho ta những biến số của cuộc đời. Nhưng may thay, phim và truyện có thể cho chúng ta thấy từng cuộc đời khác nhau, từng lựa chọn khác nhau. Tùy theo mỗi tính cách đáp ứng, mỗi cách hành xử mà có những kết quả như thế nào. Những câu chuyện được lấy cảm hứng từ những cuộc đời thực. Chúng ta có thể đọc lại hay xem lại nếu không hiểu. Chúng ta có thể dừng lại, tua lại nếu muốn chiêm nghiệm… Đây không phải là một món quà kỳ diệu mà cuộc sống dỗ dành chúng ta sao!
Mỗi sáng mở mắt ra, bước xuống giường làm gì trước, đi đâu trong ngày nó sẽ ảnh hưởng đến kết quả của toàn ngày đó. Mỗi lựa chọn của mình ngày hôm nay, có ý nghĩa rất khác biệt cho ngày mai.
Vì vậy, hãy tập trung và chọn lựa tốt cho HIỆN TẠI. Sống thật tốt ở HIỆN TẠI.
Cảm ơn bạn vì đã dành thời gian đọc hết bài viết này của mình.
Annie always beside you!
Các bạn có thể đọc truyện Nghiệp đế vương miễn phí (xem quảng cáo) ở app TYT Truyện Full (tải ứng dụng về điện thoại) hoặc trang web TYT: https://tytnovel.app/
Bài review hay quá! Biết là kết truyện SE nên mình chưa dám đọc, qua review của bạn chắc sẽ lấy dũng khí thử đọc xem sao. Thấy may là dù sao mình cũng xem phim trc rồi, tự AQ là kết HE theo phim cũng đc :3
LikeLiked by 1 person
😁. Khi bạn xem phim rồi mới đọc truyện sẽ thấy sống động hơn đấy. Và chắc chắn là sẽ lọt hố Tiêu Kỳ sâu hơn. 😁
LikeLike
Chứng tỏ anh ý đã hóa thân xuất sắc nv Dự Chương Vương từ sách bước lên phim. Chết thật, xem phim đã u mê mà đọc truyện còn lọt hố sâu hơn thì làm thế nào ? 🤣
LikeLike
Nhậm Gia Luân đúng là không cao nhưng trong phim Thiên Kê Chi Bạch Xà và Đại Đường Vinh Diệu, Cẩm Y Chi Hạ không thấy thấp bé như vậy đó bạn. Mình thì không chịu nổi cảm xúc u uất dồn nén không lối thoát trong CSNT nên mình không xem nổi (chỉ xem mười mấy tập đầu và tập cuối). Có lẽ mình đã xem 2 phim cổ trang trước của Nhậm Gia Luân tốt quá nên phim này mình yêu cầu hơi cao.
LikeLike
Chào bạn. Cho mình hỏi bạn có biết nhà chính chủ ở đâu không ạ TvT Mình không biết nên đọc ở đâu, cảm ơn bạn.
LikeLike
Nhà chính chủ là sao bạn? Mình chưa hiểu rõ ý bạn?
LikeLike
Mình muốn hỏi là bạn đọc truyện ở đâu ấy, mình tìm trên mạng thấy nhiều trang quá nên nếu có bạn dịch thì mình muốn đọc thẳng ở trang nhà bạn ấy.
LikeLike
Cảm ơn bạn về bài review rất nhiều. Mình đang xem đó phim và cũng có ý định đọc truyện vì mình thắc mắc rất nhiều về lối rẽ của phim và truyện. Nhưng mình tạm gác lại và chọn phim, có đôi khi lựa chọn cho tâm an yên bằng những ngưỡng mộ qua phim ảnh đủ đong đầy tâm hồn mình rồi…
LikeLiked by 1 person