
Ngày 31/12/2025 – Những giờ phút cuối cùng của năm cũ.
Khi quỹ thời gian của năm cũ đang cạn dần, tôi ngồi rà soát lại các khoản chi phí và thiết kế bảng biểu tài chính cho năm mới. Tôi từng nghĩ năm nay mình không có quá nhiều điều để nuối tiếc, cho đến khi nhận được cuộc điện thoại từ ngôi trường cấp 2 mà con gái tôi vừa thi tuyển.
Thông báo ngắn gọn: Con gái tôi không đạt. Nghĩa là, con bé đã rớt lần thứ hai.
Bàn tay cầm điện thoại của tôi run bần bật, giọng nói lạc đi vì mất bình tĩnh. Tôi cố hỏi đi hỏi lại kết quả vì không thể tin vào tai mình. Nhưng câu trả lời vẫn là sự đáng tiếc: lượng hồ sơ quá lớn và con tôi nằm ngoài chỉ tiêu.
Tôi cúp máy trong cơn hoảng loạn. Mọi thứ như sụp đổ trước mắt, tôi thấy mình mất phương hướng, chẳng biết phải bước tiếp thế nào. Ngay lập tức, tôi nhắn tin cho chồng. Có lẽ anh cũng sốc không kém, vì anh gọi lại cho tôi ngay sau đó. Chúng tôi chỉ biết an ủi nhau trong sự ngậm ngùi.
Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy tôi khi nghĩ đến việc phải báo tin này cho con. Tôi không biết phải mở lời thế nào khi con đã nỗ lực đến lần thứ hai. Vợ chồng tôi thống nhất sẽ tạm giữ kín chuyện này cho đến khi tôi lấy lại được bình tĩnh. Tôi sợ rằng sự thất vọng của chính mình sẽ vô tình dập tắt niềm tin vào bản thân của con.
Tắt điện thoại của chồng, tôi tìm đến cô bạn thân để trút bầu tâm sự. Ngoài chồng ra, cô ấy là người duy nhất không nói câu: “Rớt thì thôi, học trường nào chẳng được”. Cô ấy hiểu tại sao gia đình tôi lại quyết tâm vào ngôi trường này đến thế.
Đó là một môi trường phù hợp với cá tính của con nhất: thông minh, nhạy cảm, hoạt bát nhưng thiếu tính kỷ luật và dễ bị xao nhãn bởi những thú vui nhất thời. Con cần một nơi vừa tôn trọng bản sắc cá nhân, vừa đủ nghiêm khắc để mài dũa tài năng. Suốt bao năm kề cận và nhìn con lớn lên, tôi luôn cảm thấy con có một nguồn năng lượng khổng lồ, nhưng chỉ mới sử dụng khoảng 50%. Ngay cả việc thi vào trường này, dù con rất muốn, nhưng sự tập trung cũng chỉ dừng lại ở đó. Còn lại, con vẫn mải mê với những sở thích khác.
Tôi đã dùng đủ mọi cách, từ năn nỉ, dụ dỗ đến la hét, đe dọa để con tập trung hơn. Nhưng kết quả thi vẫn không khá lên, dù suốt mấy tháng qua con không ngừng đi học thêm và ôn luyện. Chính điều này khiến tôi rơi vào bế tắc. Tôi tự hỏi mình còn có thể làm gì hơn cho con? Nếu con không tự ý thức để nỗ lực bằng 100% khả năng, thì dù có thi lần thứ 3, thứ 4, kết quả có lẽ vẫn vậy.
Ban đầu, tôi định sẽ giấu con bé cho đến ngày trường đăng danh sách trúng tuyển mới thông báo. Thế nhưng, sau cuộc trò chuyện với người bạn, tôi chợt bừng tỉnh.
Có lẽ tôi đã ép một “trái xanh” phải chín sớm. Tôi mong muốn con phải nở rộ cùng lúc với bạn bè đồng trang lứa, trong khi con chưa đến thời điểm của mình. Sự nóng vội của tôi suốt những năm qua đã vô tình tạo nên áp lực nặng nề, khiến con đánh mất niềm tin vào chính mình. Mọi thứ con làm chỉ là để vừa lòng mẹ, chứ không phải xuất phát từ khao khát thực sự bên trong.
Tôi nhận ra mình đã sai. Tôi cần nói chuyện với con, để con được quyền lựa chọn và sẵn sàng chấp nhận nếu con muốn dừng lại.
Điều này nói ra thì dễ, nhưng với một người luôn muốn kiểm soát tương lai của con như tôi, đó là một sự đấu tranh dữ dội. Chính sự kỳ vọng của tôi đã khiến con không thể hòa nhập với thực tại. Con không chơi với bạn ở trường cũ vì luôn nghĩ mình sẽ rời đi. Con không gắn kết với hiện tại vì tâm thế luôn đặt ở một nơi khác.
Vấn đề nằm ở tôi. Chính tôi đã “thao túng” tâm trí con.
Khi nhìn thấu điều này, tôi thấy mọi chuyện không còn quá khó khăn để chấp nhận. Vào được trường chuyên lớp chọn có thể có một tương lai tốt, nhưng nếu con không đủ nội lực, cuộc đời học sinh của con sẽ chỉ là chuỗi ngày chìm trong áp lực như tôi ngày xưa.
Mục đích cuối cùng của việc học cũng là để làm việc và sống một cuộc đời ý nghĩa. Lựa chọn hôm nay chưa chắc đã là lựa chọn cuối cùng cho cả tương lai. Con có thể sẽ hạnh phúc và thoải mái hơn ở một ngôi trường khác.
Mọi chuyện chẳng phải đã có đáp án của nó rồi sao? Nếu định mệnh đã sắp xếp con không thuộc về ngôi trường đó, thì cũng chẳng sao cả. Miễn là con được vui vẻ và sống đúng với chính mình.
Bài học về “Vô vi”, cuối cùng tôi cũng đã ngộ ra trong ngày cuối năm này.
Kết lại một năm với những bài học về Thoát khỏi ảo tưởng của Cái Tôi.
Chúc các bạn đọc đón một Năm mới Bình An và Hạnh Phúc.