
Dạo gần đây, có rất nhiều người chủ động tìm đến tôi để tâm sự, mong được lắng nghe, xin lời khuyên, hay tìm kiếm một lối thoát nào đó cho họ. Tôi nhìn thấy được vấn đề của họ, nhưng thực sự, tôi không thể giúp được gì.
Bởi lẽ, không ai có thể giải quyết được vấn đề của ai. Con đường phát triển tâm thức, phát triển bản thân, vốn dĩ đã mặc định là con đường đi một mình.
Tôi từng nói với các bạn, hành trình phát triển của chúng ta không đi theo đường thẳng hay đường ngang mà là đường xoắn ốc đi lên. Những bài học sẽ liên tục quay về và lặp lại, chỉ khác ở chỗ: bạn sẽ nhìn nó ở một tâm thức cao hơn.
Tôi cũng vậy. Tôi rõ ràng nhìn thấy vấn đề của các bạn, nhưng tôi không thể đứng ở đó giải quyết cùng bạn, vì tôi vẫn đang bị cuốn vào những vấn đề của riêng tôi.
Người xưa nói: “Khi chúng ta nhìn thấy một dòng sông, chúng ta đã đi qua nó. Chúng ta nhìn thấy một ngọn núi, chúng ta đã đứng bên ngoài nó. Khi chúng ta nhìn thấy vấn đề của mình, chúng ta đã bước ra khỏi nó. Chỉ có bạn mới có thể bước ra.”
Sau sinh nhật, tôi có linh cảm năm nay mình sẽ phải đối diện với rất nhiều bài học liên quan đến nỗi đau, vết thương sâu trong lòng. Đó là sự quay về với mức độ cao hơn. Nó không còn yêu cầu tôi chỉ nhìn ra nó nữa, mà còn bắt tôi đối diện với nó.
Thực ra, tôi cũng như bạn, là con người với những cảm xúc hỷ nộ, ái ố. Cũng có những tổn thương sâu sắc đến mức, chỉ cần nhìn nhận là nó tồn tại, cũng đủ đau đớn khiến bản thân chỉ muốn trốn tránh.
Tôi sinh ra đã là một người tự lập, tôi không phải dạng người yếu đuối để dựa dẫm và chờ người khác chở che. Tôi biết bên trong tôi có một dòng năng lượng bóng tối lớn lao, khiến cho mọi ánh sáng giả tạo xung quanh mình luôn trở nên trần trụi.
Thế nhưng, trớ trêu thay, tôi lại phát triển trong một môi trường được bao bọc bởi thứ ánh sáng giả tạo đó. Mọi người luôn lặp đi lặp lại bên tai tôi một “sự thật”: “Tôi sinh ra để được yêu thương, cưng chiều, chở che.”
Sự thật lại không hoàn toàn như vậy.
Tôi chỉ được yêu thương, chở che khi họ muốn, họ vui. Còn khi có biến cố, tôi phải làm giá đỡ tinh thần cho họ. Họ gần như xem tôi như một Quỹ tiết kiệm dự phòng, gán cho tôi muôn vàn trách nhiệm, để khi họ gặp lao đao, khó khăn hay đau buồn, tôi mặc nhiên sẽ thành nơi để họ tựa vào một cách chính đáng.
Sống trong sự cưng chiều mà họ mô tả, tôi đã cố gắng hết sức mình để giữ vững sự cưng chiều, yêu thương đó. Cố gắng đóng vai một “công chúa hoàn hảo”. Và dùng chính sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình, biến thành người gồng gánh mọi cảm xúc khi được yêu cầu.
Yêu thương khi ấy với tôi, thật sự có điều kiện. Tôi phải thế này, thế kia—con ngoan, trò giỏi, em thảo, vợ tào khang—thì mới xứng đáng với tình yêu thương của mọi người dành cho mình.
Nếu tôi cứ thế sống hết cuộc đời, có lẽ đến cuối đời sẽ nhận được danh hiệu “Hình mẫu phụ nữ Việt Nam quốc dân” và khép lại hành trình trăm năm trong vài câu hoài niệm của một vài người.
Đáng tiếc là tôi đã không đi theo hiện thực đó. Như tôi đã nói ban đầu, tôi sinh ra không phải dạng người yếu đuối, phụ thuộc. Tôi có sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình. Và khi nó bị dồn nén quá mức, nó đã bùng nổ.
Sự thực về tình yêu cuối cùng cũng được phơi bày.
Bài học đầu tiên dành cho tôi là “Tình yêu không điều kiện.”
Tôi rất cảm ơn một người xa lạ qua đường, đã đột nhiên đến cạnh tôi, nói cho tôi nghe về Tình yêu không điều kiện vốn dĩ phải như thế nào. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi có thể phân biệt một cách rõ ràng: Tình yêu không điều kiện và Tình yêu có điều kiện nó vận hành ra sao.
Tôi đã thay đổi từ đó.
Mọi người phê phán tôi, mắng tôi, bảo tôi thay đổi, rằng tôi đã bị thao túng tâm lý…
Nhưng có điều họ không hề biết: Tôi không phải mẫu người yếu đuối, dễ dàng bị thao túng như họ nghĩ. Những gì tôi làm cho họ trước đây không phải vì tôi ngây thơ, mà chỉ là vì tôi đang trao đi điều kiện để tôi được yêu.
Khi những chân lý mới xuất hiện, tôi biết nó là đúng. Bởi vì, đó là những gì tôi luôn nghĩ đến bên trong tôi. Chính sức mạnh bóng tối mà tôi nói ban đầu luôn âm thầm nhắc tôi như vậy. Những gì xảy ra bây giờ, chỉ là minh chứng, hiện thực hóa cho những điều đó.
Tôi không đi theo bất kỳ một hội giáo, đạo giáo nào. Tôi chỉ đi theo lời thì thầm bên trong của tôi, như một tấm gương phản chiếu sự thật.
Thế nhưng các bạn ạ. Cho đến cuối cùng, tôi vẫn là một người bằng xương bằng thịt. Cùng với sức mạnh bóng tối bên trong, tôi vẫn tồn tại ánh sáng được nuôi dưỡng từ những năm tháng tuổi thơ đó. Tôi vẫn luôn yếu lòng, vẫn có lúc sợ hãi, thậm chí, chỉ ước ao có một vòng tay thật sự dành cho mình.
Dẫu tôi biết rằng, nếu tôi không tự cho mình một sự vững vàng, bình an, thì mãi mãi tôi cũng sẽ chẳng tìm được vòng tay ấy. Nhưng vẫn có những ngày tôi yếu đuối và gục ngã.
Tôi không thể cắt bỏ tình thân, gia đình.
Tôi không thể thay đổi thói quen và cách đối xử của họ dành cho tôi.
Tôi chỉ còn cách cố gắng bước đi một mình ở giai đoạn này.
Quan trọng nhất, là Xác lập và giữ vững những giới hạn của mình.
Để họ thôi là những người chỉ đứng trên vai tôi và đòi hỏi tôi phải đáng tin cậy. Để chỉ cho phép họ đứng song hành cùng tôi. Tôi không sinh ra để làm nơi trú ẩn cho tất cả mọi người.
Tôi hy vọng, qua bài viết đầy cảm xúc cá nhân của tôi hôm nay, sẽ có những từ khóa nảy sinh trong tâm trí bạn. Những hạt giống phát triển tâm thức này sẽ về với bạn, và chờ cơ hội nảy mầm.
Cảm ơn bạn vì đã dành thời gian đọc bài viết này. Chúc bạn một ngày bình an và hạnh phúc.