Blog & Góc cá nhân, Cảm nhận sống

Hôm Nay Mình Buồn Một Chút…

“Bạn không lạc lối. Bạn đang thức tỉnh trong một thế giới còn ngủ quên.”
Carl Jung

Hôm nay, mình không ổn lắm.
Không phải vì ai làm tổn thương, cũng không phải vì điều gì tồi tệ xảy ra.
Chỉ là… tâm trạng đi xuống không phanh. Mình không muốn làm gì cả. Không làm việc, không viết truyện, không xem phim, không trả lời tin nhắn.
Và mình cũng chẳng thấy hứng thú với bất kỳ thứ gì quen thuộc.
Một kiểu mệt mỏi không tên. Có lẽ do sắp đến kỳ kinh nguyệt hàng tháng.

Trong sự chán nản và mệt mỏi, mình lại vô thức nhìn vào vài con số tương tác trên mạng – mảng Annie’s Novel.
Sự nhiệt huyết thường ngày bỗng như tan thành khói.
Một vài chỉ số giảm sút là đủ để khiến lòng mình lắng xuống, nặng nề. Mình biết truyện của mình rất kén đối tượng người xem vì không đi theo thị hiếu số đông. Bản thân đã luôn nhủ lòng rằng, con đường khó đi là con đường mang lại nhiều trải nghiệm khó quên nhất, nhưng những lúc như thế này thì không khỏi tránh được cảm giác bị … hụt hơi.

Ngay khoảnh khắc ấy, mình lướt ngang một clip được gợi ý. Một video mới đăng chưa đầy 5 tiếng, với giọng đọc trầm ấm dẫn dắt vào tư tưởng của Carl Jung.
Mình không kỳ vọng gì. Nhưng vẫn bấm nghe.

“Bạn không chọn sự khác biệt, nó là một phần tự nhiên trong bạn – như hơi thở.”

Giọng đọc chậm rãi vang lên, như một dòng suối róc rách giữa lòng nặng trĩu.
Mình lặng người. Từng câu nói ấy như gọi đúng tên những mảnh vụn trong mình.
Không ồn ào. Không khuyên răn. Chỉ đơn giản là nhắc mình nhớ:
Mình không sai khi thấy khác biệt. Mình chỉ đang bước trên hành trình trở về với bản chất thật của linh hồn mình.

Trong khoảnh khắc đó, mình chấp nhận cho phép bản thân nghỉ ngơi.
Không trách mình vì hôm nay không làm được gì.
Không cố gắng vẽ ra một diện mạo tích cực cho kịp giờ post bài.
Không ép mình phải hoàn thành bất kỳ điều gì.

Mình chỉ ngồi đó. Nghe. Và thở.
Và mình hiểu: có những ngày, không phải để tiến về phía trước, mà để ở lại bên trong.
Không phải để tạo ra, mà để nuôi dưỡng.

“Bạn không cần phải luôn cố gắng để xứng đáng.
Bạn vốn đã đủ đầy – ngay cả khi bạn đang mệt mỏi.”

Và nếu bạn cũng đang trải qua những ngày như mình hôm nay…

Xin hãy dịu dàng hơn với chính mình nhé!

Đừng vội trách móc vì chưa làm được gì.
Đừng ép mình phải mạnh mẽ khi lòng đang cần nghỉ.
Đừng nghĩ rằng sự chậm lại là thất bại.
Chỉ một chút thôi – cho phép bản thân được là con người, không phải cỗ máy.

Bạn không cần phải “ổn” mọi ngày.
Bạn chỉ cần thành thật với mình.
Khi mệt – hãy nghỉ.
Khi buồn – hãy thở.
Khi rối bời – hãy để lòng mình trôi chậm lại, để nghe xem bên trong đang cần gì.

Bạn không ích kỷ khi chọn yêu lấy bản thân mình trước.
Ngược lại, đó là cách duy nhất để bạn thật sự có thể yêu thương người khác – không bằng gắng gượng, mà bằng một trái tim đầy đủ.


Tự sự cuối ngày…

Mình biết ngày mai sẽ khác.
Sẽ lại viết được.
Sẽ lại lên kế hoạch, sắp xếp lịch post, chỉnh câu chữ, dựng lớp học, tính toán ngân sách.
Nhưng hôm nay, mình chọn ở lại.

Ở lại với mình. Ở lại với sự thật. Ở lại trong sự tĩnh lặng để hồi phục.


Nếu bạn thấy mình cũng từng trải qua những cảm xúc giống mình hôm nay,
hãy để lại một bình luận để mình biết mình không một mình trên hành trình này nhé.

Và nếu bạn muốn gửi cho mình một cái ôm tinh thần,
thì hãy nhấn nút đăng ký theo dõi series Linh LanThiên Cơ Biến nhé!
(Mình hứa sẽ không phụ lòng bạn, trừ những hôm… tới kỳ 🙈)

Bởi vì biết đâu, trong một ngày nào đó không vui lắm,
một đoạn truyện, một nhân vật, hay chỉ là vài dòng chữ từ mình –
lại có thể làm bạn thấy lòng mình dịu lại một chút.
🤍

Leave a comment