Thế là sau 5 tháng rời xa Sài Gòn yêu thương, rời xa tâm dịch thì Q cũng được trải nghiệm cảm giác Covid đến gần mình như thế nào. Gần đến mức ăn – ở – ngủ – nghỉ cùng nó.
Thiệt tình là Q cũng không hiểu sao mình lại bị nhiễm luôn á. Nghĩ lui nghĩ tới chỉ có một khả năng, có phải trước đó Q đã từng gửi lời vào “vũ trụ” là “Cầu cho Q bị nhiễm ngoài Phú Quốc luôn đi, để về SG có thể yên tâm hơn”. Thế là Vũ trụ đã đáp lời, bị nhiễm. 😂
Cũng may là Q đã chích 2 mũi Vaccine rồi , khí hậu biển nắng ấm cũng rất tốt cho sức khỏe cho nên Q chỉ có triệu chứng như cảm nhẹ và lướt qua Covid trong vòng 1 tuần thôi. Hôm nay thì Q hoàn toàn khỏe rồi, nên Q post lại nhật ký 10 ngày Covid của mình để mọi người tham khảo và vượt qua nếu bị nhé!
#Ngày 1: 20/11/21 – Bỗng dưng trở thành F0
- Thế là, sau đúng 5 tháng ra Phú Quốc mình đã trở thành F0. Giây phút nhìn vạch T từ từ hiện lên, tâm trạng mình hoàn toàn trống rỗng. Mình không lo mình chết, vì mình biết mạng mình không ngắn như vậy. Mình cũng không hoảng loạn, có lẽ mình đã chuẩn bị tinh thần gặp nó từ lâu rồi.
- Chồng mình thì lặng đi nhìn 2 vạch đỏ chói trên khay xét nghiệm, ổng vẫn hy vọng là dương tính giả nên đi lấy mẫu test của hãng khác test lần nữa. Vẫn dương tính, ổng lại tiếp tục lặng đi không nói gì, nhìn thấy ổng như vậy, mình bắt đầu lo lắng, 2 đứa nhỏ nhà mình giờ phải làm sao!? Mình ngồi yên bất động trong khi chồng mình bắt đầu đi lấy mẫu test của hàng xóm. Sau đó, mình lấy điện thoại gọi báo tin cho Trang. Người mình nghĩ được ngay lúc đó. Trang hỏi mình có phải đi cách ly không, 2 đứa nhỏ giờ làm sao. Nghe Trang hỏi như vậy, sự lo lắng ẩn đâu đó bên trong mình bắt đầu dậy sóng. Mình không biết sắp tới 2 đứa con mình sẽ thế nào? Dù biết chồng mình sẽ lo cho mình cách ly tại chỗ nhưng mình vẫn lo. Lỡ như…. lỡ như mình phải đi cách ly tập trung, xa tụi nhỏ thì sao????


- Hàng xóm đều âm tính. Vừa mừng vừa thấy thương cho mình. Sao mình lại bị???
- Mình bắt đầu đi chuẩn bị đồ để di tản sang một phòng khác. Càng dọn đồ, mình càng thấy lo và thương cho 2 đứa nhỏ. Mấy ngày không có mình, chúng ăn uống học hành làm sao. Mình cầu trời khấn phật cho chúng không lây bởi mình.
- Mới qua ngày sinh nhật 2 ngày mình lại nhận được món quà sinh nhật muộn quá bự từ “số phận”😁. Nhưng mình sẽ đón nhận và cố gắng vượt qua. Mình tin rằng như thế mới là cuộc sống. Êm đềm quá mới là vấn đề, phải không?
- Cầu mong 2 đứa nhỏ mạnh khỏe không sao.
#Ngày 2: 21/11/21 – Cách ly. Xuất hiện triệu chứng rõ rệt – nhức mỏi người như cảm lạnh và buồn ngủ.
- Tối qua mình đi ngủ lúc 10h40, sau khi hoàn tất các thủ tục để cách ly phòng. Người mệt nhưng lại trằn trọc không ngủ được, mình nghe điện thoại nhảy từ bài hát này qua bài hát kia mà giấc ngủ vẫn ở tận nơi đâu. 00h25, vẫn lơ mơ không vào giấc. Mình áp dụng đủ kiểu (nằm thở Savasana, đếm cừu, massage huyệt Phong Trì ở sau gáy…) mà vẫn trằn trọc, có lẽ mình đã thiếp đi vì mệt vào một lúc nào đó, mở mắt ra trở lại thì đã là 2h35 sáng. Cổ họng và mũi mình khô rát vô cùng. Cố dỗ dành bản thân là hãy cố ngủ lại cho khỏe vì trời còn tối lắm, giờ mà uống nước thì phải đi đun sẽ mất luôn giấc ngủ kiếm mãi mới có này. Lại trằn trọc vì cái cổ họng. Mình vẫn lì, cố chữa cháy bằng cách mò mẫm vào toilet để khò muối, tình hình cổ họng đã đỡ hơn chút nhưng chỉ được một lúc. Mình cố ngồi dậy tập bài tập thở luân phiên qua mũi. Lại đỡ hơn một chút nhưng vẫn rất khát nước, cổ được một chặp lại khô và mũi càng ngày càng nóng rát. Thế là mình cố động viên bản thân, cố gắng ngồi dậy mở cửa đi đun ấm nước (vì phòng bếp ở bên ngoài). Trong khi chờ nước sôi, mình mở Podcasts của The Present Writer lên nghe (mỗi khi trong lòng bất an là mình hay nghe Podcasts của bạn này), vừa nghe podcasts, vừa cố gắng ngồi xếp bằng hít thở. Nước sôi, mình làm một ly nước nóng để uống và làm thêm một cốc nước có tinh dầu sả chanh vào để xông mũi. Ahhhhh….rất đã luôn á. Biết vậy làm từ đầu luôn cho rồi. Giờ mình hơi mỏi mệt người, đầu hơi đau, giống triệu chứng cảm lạnh mình vẫn hay mắc vào mùa này. SPO2 99%. May mà uống nước ấm và nghe podcasts nên mình đã ngủ lại một giấc thiệt ngon.
- 6h30 – Sáng ngủ dậy cổ họng vẫn đau nhưng không nặng hơn. Trong người mỏi mệt nhiều hơn ngày đầu, không sốt. Mình tập chuỗi bài đánh thức ngũ quan 10 phút trên giường sau đó đi đánh răng, rửa mặt, súc muối. Uống vào 2 cốc nước ấm, uống 1 nắp kháng sinh tự nhiên của dì Tâm. Xông mũi với nước ấm tinh dầu sả chanh kết hợp bài tập thở luân phiên qua mũi. Sau đó, mình tập một chuỗi 8 bài phục hồi chức năng phổi của bác sĩ Kevin Q Trịnh (anh Vũ gửi link), tập thêm 50 cái đi bộ vẩy tay tại chỗ nữa. Sau đó uống 1 ly nước nóng muốn lột lưỡi. 😂. Giờ đang bịt mặt ngồi đọc sách. SPO2 98%

- 7h30 .Hôm nay là chủ nhật, chồng mình không đi làm, ổng mua cho mình tô hủ tiếu nam vang. Ăn xong là thở không nổi luôn, dù rất ngon (bao tử mình đang có vấn đề). Mình uống 1 viên Vitamin sủi sau bữa sáng rồi lăn ra ngủ 1 giấc đến 10h30. Chồng mình đem mẫu test khác lên test lại cho mình (có vẻ như ổng không cam tâm), ổng nói mẫu test này của Mỹ và được Mỹ công nhận như kết quả PCR luôn vì rất nhạy, cho độ chính xác cao. Vạch T đậm lè luôn…. cho ổng thôi hy vọng..:D… Ổng lo lắng chạy đi lấy cho mình mấy hộp Xuyên tâm liên, kiu mình uống ngày 4 lần – lần 4 viên. Đời mình ghét nhất là uống thuốc, nhưng mà thôi uống cho ổng yên tâm. Xuyên tâm liên trị các triệu chứng về hô hấp, mình cũng thấy mũi khi quét que test có dịch vàng, mình cũng đau đầu và mỏi mệt người quá. Nằm xíu ổng lại đưa trái bắp lên kêu mình ăn. Thiệt là thương cho ổng. 10 năm hôn nhân có mấy khi chăm sóc vợ bệnh đâu, cũng chưa từng 1 mình lo tất cả cho tụi nhỏ. Mình nhắn tin chỉ ổng cách giặt đồ mà chỉ sợ ổng rối. 😀 Chị Tâm nói cậu Dũng rồi nên cậu gọi hỏi thăm, Cún cũng gọi suốt. Mình phải mau hết bệnh cho mọi người đỡ lo mới được. Nằm nhiều đau đầu quá, mà ngồi dậy thì mỏi người. Mình cố gắng đi bộ vẫy tay 100 cái tại chỗ.
- 15h30 Ăn trưa xong, mình ngủ 1 giấc khá ngon. Sau khi dậy cũng thấy người khỏe hơn. Bên công trường lại đốt rác, mùi CO² nồng nặc làm mình muốn thở không nổi luôn. Ác ôn dễ sợ, muốn hun khói ngộp chết mình hay sao á. Mình phải đi đóng hết cửa sổ rồi mở cửa chính và kéo rèm lên cho thông thoáng (Ban ngày mình không dùng máy lạnh). Mọi người vẫn nhắn tin hỏi thăm nhiều. Nhân cũng mới 4h chiều nên mình quyết định đi nấu nồi lá xông (gói xông Anh Vũ đưa). Xông xong thấy người sảng khoái hẳn. Mình lấy nửa trái bắp còn lại ăn sau đó uống viên C – 500mg cử buổi chiều.
- 18h00 Sau khi xông lúc chiều thì mình thấy khỏe hơn rất nhiều luôn, chỉ còn ê ẩm đầu một xíu thôi. Ăn bữa lỡ lúc 4h30 nên mình lấy Xuyên tâm liên ra uống cữ 3. Sau đó mình bước chân vẫy tay 100 cái. Mở phim ở youtube xem. Dạo này mình khoái Trần Vỹ Đình nên xem Túy Linh Lung. 😀
Mọi người lại nhắn tin suốt.
- 20h30, ăn tối. Chồng mình đi chợ mua gà, mua trái cây, hì hụi suốt 2 tiếng cũng xong bữa cơm cho cả nhà. Thấy thương. Mà công nhận, luộc gà ăn ngon phết. 😂Mình tập lại bài thở 8 bước. Xong xuôi đâu đó thì đi vệ sinh đánh răng, khò nước súc miệng – nước thuốc có chứa Chlorhexidin, cái nước mùi thấy ghê à…..Mình vừa xem phim trên youtube vừa chat với mọi người qua điện thoại một chút. Chồng mình nhắn là đã nhờ bên bếp nhà công vụ lo bữa trưa và tối cho mình nên mình nhờ Chị Nhạn và Lắm giúp lo buổi sáng cho ba mẹ con. Chốt lại là Lắm lo cho mình còn chị Nhạn lo cho 2 đứa nhỏ. Mình cảm thấy thiệt là may mắn lắm luôn. Trong cái rủi có cái may. Vì lúc mình bệnh như vầy có mọi người bên cạnh giúp đỡ. Chồng mình báo đã nói chuyện với anh Thanh chủ khách sạn. Anh ấy rất thoải mái đồng ý cho mình ở lại cách ly tại khách sạn, vì anh ấy cũng là tuyến đầu chống dịch. Mừng làm sao!
- 22h35 Mình đóng cửa, mở đèn xông, để máy lạnh 28 độ, đeo vớ chân, kiểm tra SPO2 -99% trong máu, nằm xem phim chút, 11h mình đi ngủ.
Thế là đã qua một ngày dài ơi là dài….
#Ngày 3: 22/11/21 Chấm dứt các triêu chứng cảm. Chuyển sang nghẹt mũi và ngứa cổ họng.
- 6h30. Một đêm ngủ rất ngon, không sốt. Sáng thức dậy, mình vẫn duy trì bài tập đánh thức ngũ quan sau đó đi làm vệ sinh buổi sáng. Sáng nay mình thấy cơ thể khỏe hơn rất nhiều, nhưng nghẹt mũi nhiều hơn ngày 2, cổ có đàm và bắt đầu chuyển ho húng hắn. Hệ thống tiêu hóa có vẻ không ổn (ăn lâu tiêu) và bao tử hơi khó chịu. Mình khò muối và nhắn tin dặn chồng đem giúp nước muối và bình rửa mũi. Mình tập bài thở 8 bước phục hồi chức năng phổi xong mới ra ăn sáng, trước khi ăn uống 1 ly nước ấm và 1 ngụm kháng sinh tự nhiên. Sáng nay Lắm nấu cháo gà cho mình.😘. Ngon ngon! Cháo Lắm bới hơi nhiều nên mình ăn lè lặt mãi mới hết.😁 Ăn xong thì mình uống 2 viên Vitamin AD, 2 viên kẽm, 1 viên sủi Vitamin tổng hợp. Đánh răng và rửa mũi. Mũi nghẹt nhưng khi rửa lại không có đàm, thiệt ngộ. Rửa mũi xong thì mình cho nước ấm vào lọ rồi nhỏ dầu tràm vào xông mũi.

- 9h06 giờ mũi vẫn hơi nghẹt, cổ họng vẫn hơi ngứa. Giờ mình đi vẫy tay sau đó đi uống Xuyên tâm liên thôi (uống sau ăn từ 1-3 giờ) SPO2 – 98%
- 10h20 Đọc được câu này vô cùng hợp với hoàn cảnh luôn.

- Chồng mình kêu mình uống thuốc diệt virus. Mình không muốn uống chút nào vì mình tin vào hệ miễn dịch của mình sẽ làm tốt vai trò của nó. Mình đã chích vaccine 2 mũi, bị nhiễm như vầy mà hệ miễn dịch còn không hoạt động thì chẳng khác gì là yếu kém sao? Thuốc là độc. Virus lưu trú trong tế bào. Diệt virus là diệt tất cả tế bào cả mạnh cả bệnh trong cơ thể luôn. Giống như đánh một trận giáp lá cà với địch, sẵn sàng hy sinh quân sỹ và cả tướng sỹ. Vừa thắng trận lại có 1 đám khác nhào tới, coi như xong.

- 11h55 Ăn cơm nhà công vụ. Rất đúng giờ. Quả nhiên có bếp nấu đồ ăn cũng phong phú hơn hẳn. Ăn một bữa rất ngon miệng luôn. Ăn xong thì mình tiến hành khử trùng không khí trong phòng. Vì hôm nay đã nhờ Lắm mua được cồn và súng bắn nano. Trong khi chờ đến giờ uống thuốc thì mình đi dọn vệ sinh toilet. Sau đó ngồi coi phim chút thì Trang nhắn. Nhắn với Trang xong sực nhớ đến giờ uống thuốc, mình uống xong rồi tranh thủ trưa nóng đi gội đầu và tắm rửa. Vừa ra khỏi phòng thì Linh gọi hỏi thăm và tám suốt 50 phút đồng hồ (2 đứa F0 ngồi trao đổi kinh nghiệm cho nhau ;D)
- 15h00 Lắm lại đem đưa hấu qua cho. Mình đi khử trùng không khí lần nữa (cứ cách 4-5 giờ mình khử trùng một lần) rồi mở cửa ra ngoài ngồi ăn trái cây. Trời đang chuyển mưa. 5 tháng trời ra đây, có lẽ giờ mới đúng đi nghỉ dưỡng. Cơm nước không phải lo, con không phải chăm. Ngồi thảnh thơi đọc sách ăn trái cây và ngắm mưa. Hôm nay mình thấy trong người khỏe. Chỉ là vẫn nghẹt mũi và thỉnh thoảng ngứa cổ ho. Mình tập 100 cái bước chân vẫy tay mà không mệt chút nào.

- 19h20 Chiều giờ mũi nghẹt quá. Cổ họng lâu lâu ngứa lại ho. Mình đi khò muối có đỡ khô họng hơn chút nhưng vẫn nghẹt mũi. Phải cho dầu tràm ra khẩu trang rồi đeo vào. Chiều giờ mình bị cảm giác đầy hơi ở cổ họng, rất khó chịu. Định lôi thuốc bao tử theo toa (gói số 2) ra uống mà lên mạng search dược tá thấy nó điều trị viêm loét bao tử nặng và nếu dùng phải dùng đủ liều không được ngưng nên thôi. Mình tập chuỗi 8 bài thở phục hồi chức năng phổi, đi vẩy tay 100 cái thấy vẫn chưa đỡ mấy nên mình search vài động tác yoga giúp tiêu hóa. Có tới 10 động tác, đa phần quen, nhưng mình chọn 3 động tác là: ngón chân cái, con thuyền và con cá dễ làm lúc này nhất. Tập xíu thấy đẩy được hơi và dễ chịu hơn hẳn luôn.
- 20h00 Ăn cơm tối lúc 8h, đồ ăn thì đã có lúc 5h30 rồi, dĩ nhiên là giờ đã nguội lạnh. Đồ ăn không được thanh đạm lắm (chắc do hôm nay bên nhà công vụ có tiệc) nên đành ăn được cái nào thì ăn vậy. Ông chồng của mình đi nhậu về trễ, nguyên do 3 mẹ con bị ăn trễ theo. Mình tức muốn xì khói. Định nhắn tin càm ràm, nhưng kịp stop lại quan sát. Mình đang tức giận, đang khó chịu, và mình đang định phê phán với vai trò nạn nhân. Như vậy không tốt cho cảm xúc của mình và cũng không có kết quả gì. Mình cố gắng chứng kiến cảm xúc đó, phớt lờ suy diễn và tiếng nói vang vang trong đầu kêu mình nên làm gì. Và mình đã làm được, mình đã vượt qua. Ăn vừa phải nên không bị cảm giác đầy bụng lắm. Nhưng nước mũi bắt đầu chảy rồi. Phải nhét khăn giấy thấm dầu tràm thôi. Hôm nay tâm trạng mình cứ làm sao á, lên lên xuống xuống không kiểm soát nổi, có lẽ là đang trong thời kỳ PMS.
- 21h00 Sau khi mình gọi điện thoại nhắc chồng phải nhớ đun sôi nước cho con uống nhân thể nói cho một trận vụ lèng xèng cái gì cũng muốn làm tới tay làm con ăn tối trễ và mình cũng ăn trễ luôn, thức ăn nguội lạnh, chăm sóc gì mà không tận tâm gì hết bla bla các kiểu (nói xong không khó chịu tức giận gì hết, kiểu phải nói cho biết thôi không mang theo cảm xúc). Nửa tiếng sau ổng đem dĩa trái cây và trà lên kiu mình ăn. Chắc áy náy vụ mình nói đây mà. Mình kiu cứ để ở ngoài lát mình ra lấy thì ổng ngồi lỳ ở ngoài kiu mình ra ăn. Cái ông này, lúc nào cũng liều lĩnh. Mình phải mang khẩu trang ra lấy rồi vào lại ngay, kiu ổng xuống đi lát mình ăn, nhưng ổng vẫn ngồi lỳ đó, kiu nhớ vợ ngồi ngắm vợ. Thấy ổng tội quá mình bắt cái ghế ngồi trước cửa, ăn hết cho ổng xem. Người ngồi ngoài, người ngồi trong, cách nhau tấm kiếng cửa. Hoàn cảnh đó nhìn buồn cười và quái dị hết sức. Mình ăn xong kiu ổng xuống đi, mình sẽ rửa chén khử trùng cho, ổng không chịu. Đòi lấy dĩa xuống rửa. Đúng là có xíu men vô là lầy lội ớn. Mình phải dùng cồn xịt ướt hết rồi mới đưa. Thế mới chịu đi. Ăn xong dĩa trái cây no kềnh mới nhớ chưa uống thuốc. Nãy giờ chừa bụng để uống. Hự hự. Uống xong nước muốn ọc ra khỏi miệng luôn. Mình đi súc miệng rồi khò nước thuốc. Rửa mũi sạch rồi lên giường nằm thở vì đầy bụng. Vừa tức vừa thương cha kia. Cứ ép mình ăn cố mạng. Mũi rửa sạch, không đờm nhưng vẫn nghẹt. Mình lại xông dầu tràm. Xoa dầu tràm làm nóng các cửa huyệt đạo ở mắt cá chân, thắt lưng và sau gáy. Mở đèn xông chanh sả, máy lạnh 28 độ rồi chui vô giường nằm đọc truyện trước khi ngủ. Phần vì còn no, phần vì truyện hay nên mình đi ngủ hơi muộn 11h00. Nằm mãi chuẩn bị vào giấc thì lại ho, khô cổ. Mình lại xoa dầu tràm ở cổ họng mới dịu hơn chút.
- Ngủ được tới 4h sáng thì thức giấc vì quá nóng và nghẹt mũi. Mũi hôm nay đã hoàn toàn nghẹt không thở bình thường được, mình phải kê gối vừa ngồi vừa nằm để thở. Mình gắng hít thở sâu trong yoga, thấy phổi vẫn co bóp mềm mại, không đau nhức, chỉ có cái ống mũi là không hít được nhiều khí thôi. Mình lấy máy đo oxy ra test thử. SPO2 báo 98% sau lại tụt xuống 96% làm mình giật nảy mình. Mình cố ổn định tinh thần và duy trì nhịp thở thì nó nhảy lên lại 98-99. Mũi nghẹt nặng khi nằm, ngồi thì thở dễ hơn. Lồng ngực mình không đau, cảm giác cơ thể bình thường không sao hết. Chỉ có khó chịu chỗ cuống họng và cái mũi. Mình uống 1 ly nước ấm, sau đó đánh dầu tràm bên 2 cánh mũi. Một chặp là đỡ, mình mở podcasts của Chi Nguyễn lên nghe, giọng bạn này lúc nào cũng làm mình thấy yên tâm, dễ ngủ. Mình giảm nhiệt độ xuống 27 độ cho đỡ nóng vì gối mình ẩm vì mồ hôi. Thế là sau đó mình ngủ một giấc ngon đến khi đồng hồ báo thức reo.
#Ngày 4: 23/11/21 Cuống họng và mũi khàn đặc, mũi nghẹt nặng, mất mùi nhẹ. Tiêu hóa kém và đầy hơi.
- Thức dậy cuống họng và mũi khàn đặc. Người hơi mệt chút do thiếu ngủ. Mình vẫn kiên trì tập bài đánh thức giác quan buổi sáng, sau đó đi làm vệ sinh, khò muối và rửa mũi. Mũi vẫn không có gì nhưng họng có một ít đờm vàng lẫn xíu vệt máu. Lượng đàm chỉ bằng 1/3 so với mọi lần mình bị viêm mũi dị ứng. Làm xong thì thấy cổ họng thông thoáng hơn chút. Nhưng mũi vẫn nghẹt và bắt đầu cảm giác mùi tanh quen thuộc trong họng (mình thường bị vậy mỗi khi mình bị viêm mũi). Mình xông dầu tràm vẫn ngửi được mùi dầu. Mình khởi động khử trùng phòng buổi sáng bằng súng cồn 90 độ xong thì mở cửa sổ để đón gió và tập thở + vẫy tay 100 bước chân (máy lạnh đã tắt lúc thức dậy). Mình cảm thấy phổi giãn nở rất mềm mại, thở gắng sức ko mệt. Vẫn chỉ là ống mũi không hít nhiều oxy được. Và cái bao tử đang báo động khó chịu.
- Lắm đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng. Trông rất ngon lành. Cháo thịt bò bằm tía tô. Mình rửa ly tách, pha trà xong thì cắt gừng cho vào ly nước ấm để uống trước ăn nhằm giúp giảm triệu chứng đầy bụng của bao tử. Uống 1 ngụm kháng sinh tự nhiên rồi mới ăn sáng (đáng lẽ chờ chút mới ăn mà mình sợ để cháo nguội quá). Cháo tía tô ngon quá đi. Mình vẫn cảm nhậm được vị thịt (ko phân biệt được heo hay bò), mùi tía tô và cả gừng.

- Ăn xong thì mình uống 2 viên vitamin AD và 2 viên kẽm. Chờ nước nguội để uống C mà tới giờ hẹn cô tập yoga nên ko dám uống nữa. Hôm nay bài không nặng không nhẹ nhưng khởi động đường thở và hệ tiêu hóa nhiều. Tập xong ướt đẫm mồ hôi hơn mọi ngày luôn, nhưng mình không thấy mệt mà cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn. Đang tập thì Lắm đem thơm nướng để sẵn ngoài bàn cho mình ăn (vì nghe mình nhắn vào trong nhóm chat là đang bị khó tiêu). Thơm nướng ăn ngon ghê, mà đúng ăn thơm + tập yoga xong, mình thấy đỡ đầy hơi hẳn. Giảm triệu chứng bao tử. Đang ăn sực nhớ chưa uống thuốc xuyên tâm liên huhu. Cũng may bao tử đỡ đỡ hơn rồi nên uống vô cũng không khó chịu nhiều lắm. Hy vọng mỗi ngày một tốt hơn, mau âm tính để về với tụi nhỏ.

- 12h30 Nằm chat điện thoại chặp lại tới giờ ăn trưa. Ăn rồi nằm, nằm rồi ăn….haizzz. ..Mình cố gắng duy trì sự vận động của cơ thể, mình vẫy tay 100 cái cho khỏe và tập thở kiểm tra phổi. Mũi nghẹt nặng hơn hôm qua, ko thở được, nhiều khi phải thở miệng hoặc hít dầu tràm. Gần như không ngửi thấy mùi nữa vì mình thấy công trường lại đốt khói nhưng mình không nhận ra được mùi khói trong phòng giống hôm đầu nữa, ngửi nước mắm cũng không thấy mùi, vỏ quýt chà sát để gần cũng không thấy thơm nữa, phải bấu tay bóc ra mới ngửi được, giờ chỉ còn ngửi được mùi tinh dầu thôi. Triệu chứng này cũng tương tự như những lúc mình bị viêm mũi, có điều 1-2 ngày là hết. Để mình theo dõi thêm. Ăn vào miệng thì mình mới cảm nhận được mùi. Vị giác vẫn còn tốt. Ăn vẫn ngon miệng. Hôm nay trời mát quá!

- 17h43 Cả buổi trưa ham đọc truyện + nóng quá nên ko ngủ luôn. Đến lúc buông máy chuẩn bị chợp mắt chút thì con gái gọi, đến giờ đọc từ mới anh văn cho con viết. Ta nói, vừa đọc mà vừa buồn ngủ lên bờ xuống ruộng luôn. Cũng may là hôm nay con bé không chướng. Dỗ chỉ viết xong 31 từ là mẹ cũng tỉnh ráo luôn. Cho nên bật dậy phun khử trùng “chuồng trại” rồi đi tắm.😂. Tắm xong pha tinh dầu tràm để xông mũi, ra hít gió trời vài hơi rồi quay đầu soạn trái cây ăn xế để uống thuốc. Chiều nay Lắm nói làm sữa chua trái cây cho mình nhưng mình nói để mình tự cắt trái cây trong tủ lạnh ăn. Mình uống 1 viên C, ăn 1 trái táo, 1 cái bánh cốm và 2 miếng bưởi. Trong dặn dò bác sĩ không cho ăn đồ ngọt nhiều vì bác sĩ bảo ăn đường nhiều thì hệ miễn dịch sẽ ngừng trong 5 giờ. Bánh cốm không ngọt lắm + có thêm 2 miếng bưởi chắc không sao.😛
Giờ chờ đến giờ uống thuốc cữ 3 thôi. Ah, hồi nãy có bước vẩy tay 100 cái.

- 00h30. Nằm lăn qua trở về mà ngủ không được vì nóng. Mũi đã thở được hơn so với lúc sáng nhưng 2 chân nó cứ bức rức như kiến bò. Đầu thì ê ẩm. Trở bên nào cũng khó chịu khắp người, nằm trên giường mà như nằm trên phản đá á.
- 1h00 sáng. Quá bức bối. Mình quyết định đóng cửa bật máy lạnh 27 độ ngủ, rồi ra sao thì ra (vì nghẹt mũi mà nằm máy lạnh càng nghẹt nên không dám mở). Trùi ui, quyết định đúng đắn luôn! Hơi mát tràn lan khắp phòng làm mình thấy dễ chịu hẳn. Mình lấy mền che mũi cho đỡ hơi lạnh, rồi ngủ ngay 1 giấc tới sáng.😂
#Ngày 5: 24/11/2021 Mũi đã thở lại được nhưng mất mùi hoàn toàn. Viêm xoang. Tụt huyết áp.
- Sáng nay ngủ dậy mũi đã thở thông thoáng, nhưng xoang thì đặc. Mình có cảm giác ê ẩm châm chích khắp mặt, đặc biệt nhức ở 2 hốc mắt. Tai có vẻ ù. Rửa mũi và khạc có đàm vàng. Không còn nhận ra mùi gì cả, kể cả mùi dầu tràm. Chính thức mất mùi hoàn toàn. Ăn vẫn ngon miệng.

- 12h00. Do nhức mắt nên mình ngủ được 1 xíu tầm nửa tiếng. Mình bị đánh thức bởi tiếng đập cửa của chồng mình. Cảm giác 2 tay 2 chân tê rần rần, rất khó chịu. Mình uống 1 cốc trà nước ép củ cải mình nhờ Lắm mua lúc sáng để tan xoang, sau đó ăn cơm. Vẫn là không có mùi và vị rất nhạt, nhưng ngon miệng.
- Mình rửa chén xong vào phòng đi đánh răng thì mình cảm thấy 2 tay 2 chân tê nhiều hơn, cánh tay ửng đỏ lốm đốm, tim đập nhanh, người hơi hồi hộp. Mình sợ bị lên huyết áp nên lấy 4 ngón tay chà miết liên tục 2 bên tai cho thật nóng, sau đó đập mạnh nhiều lần vào 2 bên bả vai. Nhưng vẫn thấy không ổn, cảm giác có vẻ giống hôm đi ăn ở Hiên hôm 16/11 (khi đó mình đã bị tụt huyết áp và ngất ngay cửa quán). Trong phòng lúc này không có gì ngọt để ăn nên mình ngậm đỡ chanh muối mật ong. Nhanh nhanh lên tới trên giường nằm kê chân là cơn choáng thoáng qua ngay tức khắc. Người say sẩm, 2 chân 2 tay chuyển sắc xanh và lạnh ngắt như vừa nhúng vào nước đá. Mình vừa mệt, vừa sợ, mình đắn đo mãi mới gọi cho chồng mình. Ổng chắc đang họp nhưng nghe vậy phải chạy về liền, cũng may mình nằm 1 chặp cũng đỡ, ổng pha nước đường cho mình và lấy thêm kẹo để sẵn trong phòng rồi mới đi làm lại.
- 15h30. Mình thiếp đi một giấc, tỉnh lại đầu đau ê ẩm, chân tay vẫn tê nhưng đỡ lạnh hơn hồi trưa. Mình sợ nằm lâu sanh mệt nên cố dậy đi vẫy tay. May là mình vẫn làm được 50 cái mà không thấy quá mệt. Mình đã ngừng Xuyên tâm liên vì thấy nó có tác dụng hạ huyết áp (cơ địa mình vốn huyết áp thấp). Mình đi thay đồ vệ sinh, xịt khử trùng phòng, đi đi lại lại trong phòng để máu huyết lưu thông. Mình không dám ăn quá nhiều đồ ngọt vì sợ ức chế hệ miễn dịch nên sau khi ăn vài viên Chocolate MM thì mình lấy muối biển ra ăn không.
- 19h45. Ăn tối. Tay chân vẫn còn tê nhưng đỡ hơn chiều, đầu vẫn còn choáng và nhức.
- 21h30. Tự nhiên mắc chứng gì ông chồng ổng nói câu: Em là sướng nhất ở đây. Làm mình thấy oan ức, tủi thân và khóc một trận đã đời với Trang. Bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu nỗi buồn, nỗi nhớ nhung con, nỗi mệt mỏi mình gắng gượng cố quên suốt mấy ngày qua bỗng chốc ùa ra hết. Khóc xong nghẹt mũi không ngủ được. Đỡ nghẹt mũi thì nằm cứ giật mình vì cảm giác choáng giống lúc trưa, lâu lâu nó thoáng qua. Tay chân mình rất lạnh. Mình sợ, mình ngủ là sẽ “đi luôn” nên mình không dám ngủ.
- Gần 2 giờ sáng (có lẽ vậy) mình quá mệt mỏi, khó chịu. Mình dậy uống nước và bắt đầu niệm Phật cho tâm an tĩnh lại. Mình dặn lòng là phải khỏe để còn về ôm con, hôn con, 2 đứa nhỏ dễ thương biết bao nhiêu. Mình sẽ khỏe, sẽ sống. Giữ vững tâm thức đó, những cơn choáng thoáng qua không làm mình sợ nữa. Một chập thì mình ngủ được.
#Ngày 6: 25/11/2021 Mất mùi và vị giác. Xoang vẫn viêm nặng. Huyết áp vẫn thấp. Test cho vạch chữ T rất mờ.
- Mở mắt ra đã thấy trời sáng. Trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm biết ơn. Sáng nay cổ họng và mũi của mình đầy đờm. Cảm giác ngon miệng của mấy ngày qua đã giảm đáng kể. Mình không phân biệt rõ vị gì, mùi gì nữa. Nhưng mình vẫn cố ăn hết phần ăn sáng với nhắc nhở rằng mình rất ngon miệng. Sáng nay mình tới thời kỳ Menstruation. Điều mình lo ngại đã đến. Khó khăn lúc nào cũng đi từng đôi, từng đôi với nhau. Mình mệt nên không còn hơi sức làm bài đánh thức ngủ quan nữa, nhưng nhưng hôm nay mình vẫn tập tốt bài thở 8 bước phục hồi chức năng phổi và vẫy tay 100 cái.

- Đầu vẫn choáng và hơi mệt. Giờ mình chỉ uống Vitamin A, D, Zn và vitamin tổng hợp thôi, mình ngừng hoàn toàn Xuyên tâm liên (mà cũng gần như đủ liều rồi). Hôm nay mình chỉ muốn đi nằm và ko làm gì cả. Ho nhiều hơn hôm qua. Đầu óc bắt đầu mụ mị lẫn lộn.
- 18h00. Hôm nay mình ngủ hơi nhiều, suốt buổi chiều. Sau khi tắm rửa dọn dẹp sơ phòng thì mình test thử mẫu test bằng nước bọt. Kết quả sau 15 phút là Âm tính. Tầm 60 phút sau chồng mình test lại bằng mẫu test của Mỹ giúp mình. Kết quả sau 15 phút Dương Tính nhưng rất mờ —> chứng tỏ nồng độ virus đã giảm. Mình ăn cơm vẫn không thấy mùi vị. Nhưng đã có cảm giác ngon.


- Rim hồi chiều đi Vinmec khám vụ đau chân. Ba đưa đi giữa chừng phải về họp gấp nên phải nhờ chú Hào tài xế đi với con. Ảnh phải test covid, chụp xquang, siêu âm, gặp Bs. Mới có 9 tuổi đầu mà phải đi một mình với người ngoài thấy thương gì đâu. Nhưng mình hỏi ảnh: Con có sợ không? Anh nói: Con thấy thú vị. Thiệt là dễ thương. Bữa giờ mẹ cách ly, ba đi làm, hai anh em ở nhà tự nhắc nhau học, chùi nhà, giặt đồ, phơi đồ, cắm cơm, rửa chén đều tự làm hết. Thấy xót ghê luôn á!.
- Bác sĩ chuẩn đoán Rim bị Viêm bao hoạt dịch khớp háng khởi phát, bệnh này cũng thường gặp ở bé trai 6- 10 tuổi. Yêu cầu phải uống thuốc 2 tuần và hạn chế đi lại. Do phải nằm suốt trên giường nên cả 2 vợ chồng phải xoay sở đủ kiểu trong điều kiện thiếu thốn của căn hộ để set up bàn học online cho con. Cuối cùng đành tiến đến giải pháp đơn giản nhất là nhờ chú Hào kiếm cái bàn nhỏ đặt trên giường để con vừa học vừa ăn. Ba phát cho Rim 1 cái ghế gỗ để trợ lực đi vào nhà vệ sinh cũng như để An ngồi canh và hỗ trợ anh hai khi ba không có nhà. Mình thấy đau lòng thương con quá mà không ở cạnh chăm sóc được. Đành nhắm mắt làm lơ để cha con chúng tự xoay sở với nhau.
#Ngày 7: 26/11 Mũi họng bắt đầu có đàm đặc, dần khôi phục khứu giác và vị giác Xoang viêm nặng.
- 2 giờ sáng mình vẫn chưa ngủ được vì đầu đau và thỉnh thoảng cứ bị choáng. Từ bữa tuột huyết áp lại đến nay, mình thường xuyên không ngủ được vào buổi tối. Xoay qua trở về mãi, mình mới thiếp đi. Thức dậy là 8h15 phút sáng. Mừng quá. Lại qua một ngày.
- Hôm nay mình rửa mũi ra rất nhiều đàm. Cả vùng mặt hơi râm ran nhức và tanh tưởi vì mùi xoang. Mình ăn sáng, uống thuốc xong thì nằm nghỉ. Đến tầm 11h khi bớt đau đầu thì mình tập thở chuỗi bài 8 bước phục hồi chức năng phổi và vẩy tay. Mỗi lần mình tập thở và vẫy tay đều cảm thấy khí huyết mình vẫn tốt. Nhưng cái đầu và cổ của mình hình như đang tắt nghẽn. Nó như không có liên quan gì đến cái người của mình. Hôm nay mình ho khan nhiều hơn.
- Ăn trưa xong, mình lại nằm vọc điện thoại, xem vài tập phim. Chiều cũng dậy ăn bữa xế và tập vài động tác vẫy tay. Ngồi lui ngồi tới thì lại tới giờ cơm. Hôm nay chồng mình đi tiếp khách nên phải nhờ chú Hào qua trông nom 3 mẹ con.
- Mình ăn tối ngon miệng nhưng không ăn nhiều nổi. Ăn nửa bỏ nửa. Ăn xong mình vệ sinh, rửa mũi, gọi hỏi thăm tình hình tụi nhỏ, nhờ chú Hào cho đi ngủ xong thì mình cũng muốn đi ngủ vì thấy đau đầu và mỏi mắt.
- Mình mở podcasts của Giang ơi lên nghe (vì Cún từng nói mình thử nghe nếu không ngủ được). Bạn ấy làm từng clip ngắn ngắn và giọng nói cũng hay nên khá dễ chịu. Nhưng vấn đề là mình nghe từ clip này sang clip kia mà vẫn không ngủ được. Mình nằm gối thì thấy đau đầu, bỏ gối ra không bị đau đầu thì không thở được….Mình chẳng nhớ mình nghe vậy bao lâu nữa. Dường như, có đôi lúc mình có thiếp đi, xong lại tỉnh, lơ mơ đầu óc. Lúc mình tỉnh lại vì mũi nghẹt và khát nước thì nghe đến topic #Khi người lớn chết đi của bạn í. Trời!!!! Cảm giác gai óc nó chạy dọc sống lưng. Không biết là lúc nào của đêm, tự nhiên đang lơ mơ thì nghe topic này. Thú thật lúc đó mình hơi sợ. Cái sợ bình thường khi người ta nghe đến từ Chết. Chưa kể là mình cũng đang sợ mình sẽ cứ thế ngủ và đi luôn.
- Bài viết của bạn rất hay. Nó cũng không có gì quá mới so với những gì mình biết. Nhưng bạn viết rất cô đọng và xúc tích, rất phù hợp với suy nghĩ của mình. Thực tế từ hôm suýt ngất lần 2 vì tụt huyết áp. Tối nào mình cũng sợ. Mình sợ trong lúc mình ngủ, huyết áp lại tuột và mình cứ thế ra đi. Mình lo, mình sợ đủ thứ. Mình còn 2 con nhỏ, còn chồng mình. Họ sẽ ra sao khi mình đi như vầy. Rồi còn biết bao nhiêu dự định mình chưa làm. Chết kiểu này có vẻ quá ưu ái với mình, xong lại quá tàn nhẫn với người thân của mình. Mình nghe bài podcasts đó. Uống một chút nước. Kê gối lên ngủ cho dễ thở. Thế rồi mình cũng thiếp đi. Chính xác là mình thiếp đi vì tỉnh dậy, mình vẫn rất mệt mỏi đầu óc.
#Ngày 8: 27/11/2021 – Mũi họng vẫn nhiều đàm. Khứu giác tốt dần lên. Xoang viêm nặng, đau nhức ở vùng cổ vai gáy. Bao tử không tiêu, đầy hơi làm giảm cảm giác ăn uống.
- 6h30. Mình tắt chuông đồng hồ và cố ngủ thêm một chút đến 8h hơn rồi mới dậy làm vệ sinh. Mũi họng vẫn nhiều đờm lắm. Đầu mặt vẫn choáng váng vì xoang, và cái cổ như không còn gắn vào cái thân của mình.
- Hôm nay ăn sáng miến lươn. Mình bắt đầu cảm nhận mùi trở lại nhưng mình không muốn ăn lắm. Thế rồi mình vẫn cố hết tô miến đó. Mình vào ngồi vọc điện thoại chút thì đến giờ yoga. Mình lười tập yoga quá, nhưng thôi cố vì biết rằng tập xong sẽ khỏe. Đúng thiệt là tập xong yoga thì vai cổ mình đỡ đau nhức hơn. Cảm thấy trong đầu mình có khí nóng hơn (mình cảm thấy đầu mình không có hỏa). Mình nằm ườn trên gường muốn nhắm mắt ngủ nhưng cũng sắp tới giờ cơm rồi nên ráng thức.
- Hôm nay ăn bún riêu. Mình chán ăn quá. Ráng vơ vài đũa cho được nửa tô rồi mình bỏ. Hôm nay trời nhiều gió quá. Có lẽ sắp bão. Đây chính là nguyên nhân mấy bữa nay mình ngây ngất vì xoang hành chứ hỏng phải Covid. :'(. Mình thèm được sưởi nắng ấm quá (phòng mình ở là hướng Bắc, không có nắng).
- Tối nay ăn ngon lành lại rồi, nhưng sức ăn có phần giảm vì mình vẫn khó chịu bao tử. Mình đã ngửi được mùi dầu sả đậm đặc rồi, và cũng ngửi lại được mùi dầu tràm. Giữa buổi tối thì mình bắt đầu có cảm giác buồn ngủ. Mình mở Giang ơi nghe tiếp rồi lơ mơ ngủ thiếp đi. Đến giữ đêm mình lại khô cổ khát nước nên dậy uống nước ấm. Giang ơi vẫn đang nói. 😁. Mình cảm giác hơi đau đầu chút nhưng nằm nghe một lúc thì mình ngủ luôn. Tối nay mình đã nằm mơ. Kỳ thật. Dạo gần đây mình hay mơ thấy Trang Tèo và Dương ghê.
#Ngày 9: 28/11/2021 Khứu giác và vị giác đã khôi phục. Xoang vẫn viêm. Test vạch T gần như mất hoàn toàn.
- 6h15. Sáng nay trời mang không khí đúng mùa Noel luôn. Mặc dù mình thức giấc trước đồng hồ và nhận ra bị cúp điện (ko biết từ lúc nào) nhưng trời mát lạnh, đã lắm. Mình tắt đồng hồ nằm lăn qua trở về hưởng thụ cảm giác mát mẻ và tâm trạng thoải mái chút chút vì có một đêm ngủ ngon hơn mọi khi.
- Không khí khô lạnh, rất đã. Mình test lại thì ra kết quả âm tính. Thật ra vạch T có xuất hiện nhưng vô cùng mờ, nhìn kỹ kỹ lắm mới thấy và chụp hình thì không thể nào phát hiện ra được. Mình với chồng quyết định chờ thêm 2 ngày nữa xem sao.

- 14h00. Có chút nắng ngoài hành lang, mình vội vàng bắt ghế ra ngồi sưởi. Mấy bữa nay Phú Quốc trời nhiều mây, gió lộng nên nắng trưa mà không gắt lắm. Với phần mình cũng như cái cây úng nước lâu ngày. Sưởi nó đã gì đâu. Mình vẫn cố gắng duy trì bài tập phục hồi chức năng phổi và vẫy tay mỗi ngày.
- 00h30. Vẫn không ngủ được. Đầu vẫn cứ ong ong. Mình mở đủ thể loại nhạc và podcasts, nhưng lần này cũng không ăn thua. Ko ngủ được thì cảm thấy cái đầu nó đau, khắp người chỗ nào cũng đau. Chân tay cứ tê rần rần. Mũi thì nghẹt. Cũng không biết là đến lúc nào đó mình cũng thiếp đi được.
#Ngày 10: 29/11/2021 Xoang có đỡ viêm hơn chút. Sức khỏe ổn định, thỉnh thoảng vận động nhiều sẽ choáng. Xuất hiện các triệu chứng hậu Covid liên quan đến trí nhớ: hay quên chuyện cần làm hoặc làm rồi mà không nhớ.
- Mình vẫn như thường lệ, dậy trước đồng hồ. Nhưng mình tắt hẹn giờ rồi ngủ tiếp đến 8 giờ hơn mới dậy. Thường giấc này là ngủ ngon nhất. Hôm nay mình đã ngửi được chút mùi. Nhưng đầu óc vẫn choáng váng và ê ẩm lắm.
- Lúc nãy mình vừa ngồi ăn sáng vừa chờ nước sôi để chế vào bình giữ nhiệt. Ngồi chặp chợt giật mình vì nước sôi rồi mà mình quên chế. Vội vàng đứng dậy làm. Nhưng lạ thay là nước sôi hết rồi và bình giữ nhiệt đã đầy nước. Còn mình thì không hề nhớ ra được mình đã đứng dậy và chế nước từ lúc nào?! Kiểu như nó bị xóa hoàn toàn khúc ấy vậy. Kinh khủng….Mọi người vẫn nhắc mình để ý các hậu chứng sau Covid. Nhưng xảy ra với mình như vậy liệu có quá sớm không???
- 16h00 Do hôm trước test âm tính rồi nên mình tự tin ra khỏi phòng và đến gần bọn trẻ hơn. Mình vẫn không cho chúng đứng gần mình, ôm mình. Khẩu trang, rửa tay suốt. Mình tranh thủ vừa thăm bọn nhỏ vừa dọn dẹp nhà cửa mấy hôm rồi không có mình, cha con chúng bày cái nhà bừa nhìn không nổi luôn. Rồi ủi cho chồng mấy cái áo đi làm. Mình vẫn ăn riêng tại phòng cách ly, chỉ xuống ngồi chơi với cha con một chút rồi lên ngủ.
- 00h30. Ngủ không được. Cảm thấy cả ống cổ đầy đàm. Tay chân tê rần rần, đầu vẫn ong ong. Môi thỉnh thoảng còn cảm giác hơi tê nữa. Căn phòng hôm nay sao nó lạnh và khó chịu quá (vì nhiệt độ ngoài trời càng ngày càng lạnh vì có bão). Mình cứ dặn lòng là cố gắng lên. Mai có kết quả test âm tính là được về ngủ với 2 đứa nhỏ rồi. Nhưng mà mình vẫn không ngủ được, mình cứ sợ hãi trong lòng chuyện gì đó. Đắn đo mãi, mình gọi cho chồng mình. Ổng ngủ rồi nên ko nghe máy. Mình định bỏ cuộc. May sao ổng gọi lại. Mình nói ổng: Anh lên đón em xuống ngủ với 3 cha con đi, em ko ngủ được mà lại thấy trong người khó chịu quá! Thế là ổng lên dẫn mình xuống. Mình thay đồ mới, chui vào một góc giường đối diện và mang khẩu trang đi ngủ luôn. Có 3 cha con bên cạnh mình lại thấy an tâm ơn. Thế là chỉ nằm xíu là mình ngủ luôn. Mặc dù cũng vẫn mơ màng chập chờn nhưng vẫn là giấc ngủ ngon lành trong suốt 10 ngày qua.
#Ngày 11: 30/11/2021 Âm tính hoàn toàn.
- Mình sợ tụi nhỏ biết mẹ xuống sẽ nhảy qua ôm mình nên mình dậy sớm. Mình chuẩn bị bữa sáng cho chúng, gọi chúng dậy, cho ăn uống, quét dọn nhà cửa sạch sẽ rồi mới lên lại phòng cách ly ăn sáng và tập yoga. Hôm nay mình chỉ tập thở, các động tác cho cổ vai gáy thôi vì hôm qua mình đi chuỗi bài dài quá nên tay hôm nay hơi mỏi và đau nhức.
- Hôm nay mình test, kết quả âm tính hoàn toàn. Tối nay mình được xuống ngủ với đám nhỏ gòi. (Dĩ nhiên là mình vẫn bịt mặt cho an toàn)

#Ngày 12: 01/12/2021
Chính thức tháo mạng che để trở về với cuộc sống thường nhật. 😄
Bài này Q chỉ post lại Nhật ký những ngày Q cách ly và điều trị Covid. Nhật ký những ngày tự kỷ một mình nên cũng hơi lan man :D. Q sẽ dừng ở đây và sẽ viết bài tổng hợp những kinh nghiệm khi trải qua Covid sau nha.
Nói chung chung một chút là vì chúng ta đã chích Vaccine nên khi bị nhiễm thì triệu chứng cũng không nặng, nhưng cái quan trọng nhất là chúng ta phải duy trì tinh thần lạc quan, dưỡng cơ thể trong thời gian bị covid thật tốt và lưu tâm các triệu chứng hậu covid.
Chúc mọi người bình an, không bị nhiễm covid hoặc bị nhiễm sẽ mau mau khỏe nhé!
Annie always beside you,