Cảm nhận sống

Dự đám cưới Mỹ qua livestream và Con bạn thân mũ N của mình đã lấy chồng.

Hôm nay là ngày 30.05.21 vào lúc 5h30 sáng (giờ Mỹ là 6h30 chiều, ngày 29.05.21) con bạn thân mũN (tức là thân thân thân rất rất thân…) của mình đã đi lấy chồng. Chậc, viết ra dòng này sao trong mắt mình lại ngấn lệ nhỉ!?

Con nhỏ quỷ sứ đó, nó xấu lắm. Nó đi xa muốn chết, nó làm cho mình bị thất hứa, lời hứa với lòng của mình – “Dù bất cứ giá gì, lễ cưới của nó mình phải là dâu phụ, mình phải chăm lo cho lễ cưới của nó từ A đến Z“, vầy mà giờ coi kìa…. Nó cưới: áo cưới của nó mình cũng không được đi chọn cùng. Hình cưới của nó, mình cũng không được đi xem nó chụp, không được chạy lon ton theo xách váy, cầm hoa, lau mồ hôi cho nó. Tiệc cưới của nó, mình cũng không đi cùng nó xem nhà hàng, xem món. Hoa cưới của nó, mình cũng không được đơm. Hình lễ cưới của nó, mình cũng không được chụp…. Tất cả những điều mình muốn làm…giờ chỉ ngồi nhìn qua màn hình điện thoại….ức chết đi được.

Nó với mình biết nhau từ năm lớp 6. Mình nhớ hồi đó, nó là cô tiểu thư nhà giàu nha. Nhà nó là cái biệt thự to đùng có tường bao bên ngoài cao ơi là cao. Lần đầu tiên mình biết đến tiệc sinh nhật là đi sinh nhật nó, tiệc có bàn ngồi ăn như ăn cưới nha, là tiệc mặn (hồi đó sinh nhật toàn tiệc ngọt không hà), tan tiệc ngồi xem nó bóc quà mà thèm, quà nhiều ơi là nhiều. Nó được ba má nó cưng gì đâu luôn á, nhưng mà nó không hề kiêu ngạo xíu nào. Nó thân với mình lắm, đi đâu cũng đạp xe hoặc là đèo nhau đi. Món ngon nào ở Vũng Tàu, nó đi với bạn nó rồi thể nào cũng tha mình đi tiếp. Nó đi học Văn cùng mình, học Toán cùng mình, học Hóa cùng mình. Nó mà nghe trong lớp có đứa nào bắt nạt mình là nó kéo cả đám bạn của nó lên dằn mặt ngay, bởi vậy hồi đó mình cũng có máu mặt lắm. :D.

Lên cấp 3 cũng vào chung một trường, không học chung lớp với nhau nhưng giờ ra chơi rảnh rỗi là qua lớp nhau í ới suốt. Mình đi diễn văn nghệ là thể nào nó cũng có mặt cổ vũ. Mình đi Búp Sen Hồng là nó cũng có mặt kề cận mình. Mình đi tham gia đội kịch nó cũng bị mình lôi kéo theo.

Đi ôn thi Đại Học cũng ở cùng nhau. Mình ham vui thi thử Trường sân khấu điện ảnh, nó cũng đăng ký thi để động viên mình, dù rằng nó chẳng khoái món đó chút nào. Thời sinh viên cũng ở cùng nhau, chia nhau từ bữa ăn hoành tráng vào đầu tháng cho đến cảnh ăn mì gói muốn ná thở từ giữa tháng đến khi có “máu” lại. Thanh niên trai tráng ai ngắm nghé cua mình, nó cũng ra mặt bảo kê, xem xét. Chồng mình cua mình, nó cũng đánh tiếng hăm he là không được chòng ghẹo Q, quen cho đàng hoàn không thì khỏi nhận mặt bạn bè. :D. Lần đầu tiên cũng như lần duy nhất mình say xỉn nằm bẹp ngoài quán cũng là nó và chồng mình tha mình về, chăm lo cho mình (giai thoại này của mình bị chồng mình chọc suốt, nhờ xỉn mới vớ được chồng. xì….)

Ước mơ Hàn trong lòng mình cũng là nhờ nó đơm hạt. Chính nó rủ mình đi trại hè ở Hàn năm ấy. Bây giờ, đôi lúc mình nghĩ lại. Nếu ngày xưa mình không quen chồng mình sớm, chắc nó rủ mình đi Mỹ luôn rồi.

Biết bao nhiêu kỷ niệm với nó. Năm tháng thanh xuân của mình tất cả đều trải qua cùng nó. Nó luôn luôn là người bảo vệ và quan tâm đến mình.

Vậy mà, sáng nay nó đi lên lễ đài … chỉ có mình nó. Mình nhìn mà muốn rơi nước mắt, cảm thấy có lỗi với nó quá chừng. Nhưng mình biết, nó chẳng trách mình đâu. Nó luôn vậy, luôn vui vẻ, mạnh mẽ, hài hước, luôn sống tình cảm và luôn quan tâm mình.

Hoài niệm về nó một chút thôi. Chứ hôm nay nó xinh đẹp lắm, nó là cô dâu Việt Nam hiên ngang một mình bước lên lễ đài, xung quanh là những người Mỹ, những người yêu mến nó. Nó đã có một đám cưới Mỹ rất tuyệt vời.

Lần đầu tiên mình được tham dự trọn vẹn một đám cưới kiểu Mỹ, dù chỉ là qua livestream.

Mọi thứ rất đơn giản. Thâm chí, đến lễ đài cũng rất đơn giản. Đó chỉ là một cái khung nhỏ vừa đủ cho người làm chứng đứng đọc nghi thức lễ, một dải hoa nhỏ kết đơn giản treo trên góc phải và một dải lụa mềm màu kem được đính viền theo khung. Phía dưới là 2 dãy hàng ghế khách mời có đính hoa ở ngoài lối đi, ghế này dành cho hai bên bạn cô dâu và bạn chú rể. Không có bục gỗ sân khấu, không có thảm đỏ, không có cổng hoa lộng lẫy như ở Việt Nam. Tuy đơn giản là thế nhưng không khí rất là trang trọng. Mọi người đến từ rất sớm, họ lặng lẽ đứng nói chuyện với nhau trong sảnh đón khách, sau đó lại yên ắng đi ra lễ đường trong cái lạnh 7oC của New York. Âm nhạc cũng là những bài hát vui nhộn nhưng nhẹ nhàng.

Mọi người ổn định chỗ ngồi tầm 5-10 phút thì buổi lễ diễn ra. Âm nhạc đổi sang tiếng Violin kéo véo von, người làm chứng đi vào, tiếp theo sau là ba mẹ chú rể rồi đến chú rể, theo sau là một em bé bận đầm trắng dễ thương tay cầm giỏ hoa, vừa đi vừa rải từng cánh hoa khắp con đường dẫn đến lễ đài. Cuối cùng, mọi người cùng đồng loạt đứng lên, đón chào cô dâu bước vào. Không trống kèn, không đoàn múa, không MC la hét inh ỏi, nhưng lại cực kỳ lắng đọng.

Nhỏ bạn mình đứng ở đó cùng chồng và người làm chứng, ở một lễ đường rất đơn giản nhưng sao mình lại thấy nó cực kỳ đẹp, cực kỳ dung hòa với nó. Mọi chú ý đều tập trung vào cô dâu xinh đẹp và chú rể bận vest tuấn tú. Giây phút cô dâu chú rể đọc lời tuyên thệ, trao nhẫn cưới và hôn nhau, mình cảm thấy vô cùng xúc động. Một cảm giác thiêng liêng quấn lấy quanh mình. Mình tin. Bạn mình và chồng, sẽ được cầu chúc và luôn hạnh phúc bên nhau.

Sau lễ trao nhẫn, khách sẽ di chuyển vào sảnh ăn nhẹ để Cô dâu Chú rể gặp gỡ, cảm ơn và nói chuyện với từng khách. Khách ở đây sẽ được phục vụ rượu hoặc cocktail, juice và dùng bữa nhẹ với rau, một số loại bánh và các loại phô mai (đây là tiệc buffet nhẹ). Tiệc này nó kiểu kiểu như tiệc chính của đám cưới Việt, Cô dâu chú rể sẽ đi từng bàn chào hỏi khách và nói chuyện. Mọi người chỉ ăn nhẹ cho nên có thể thoải mái nói chuyện với nhau mà không e ngại chuyện ăn uống. Và lỡ ai có bỏ lỡ lễ chính, vẫn còn kịp để đến tham dự từ lúc này.

Tiếp sau đó là tiệc chính, khách sẽ di chuyển sang một sảnh khác. Nơi đây sẽ có góc ký tên lưu niệm dành cho khách, tại đây cũng có trưng bày một vài khung hình của cô dâu chú rể (mình nghĩ đây là ý tưởng đám cưới Việt của nhỏ bạn mình, chứ có lẽ Mỹ sẽ không có góc này). Tiệc chính không còn là buffet nữa mà được sắp xếp dạng bàn theo kiểu hình bán nguyệt, chính giữa chừa môt khoảng trống lớn để làm sân khấu. Bàn tiệc là dạng bàn dài, trang trí nhiều bình hoa đủ kiểu ở giữa, xung quanh bày dĩa ăn, có ghi tên của khách sẽ ngồi và trên dĩa ăn sẽ là một món quà được gói thật xinh. Điều này rất là dễ thương và trang trọng, ai cũng có chỗ ngồi dành riêng cho mình, không phải lo dành ghế và không sợ quay đi vệ sinh một chút quay lại là mất chỗ.

Cô dâu Chú rể sẽ được chào đón một lần nữa từ bạn bè và khách mời. Chỉ là, lần này họ sẽ nắm tay đi vào cùng nhau và bước về phía khu vực trống đã được chuẩn bị sẵn. Cô dâu đã thay một chiếc đầm tiệc tối đơn giản, cùng chú rể nhảy một điệu valse để khai mạc buổi tiệc. Kết thúc bài nhảy, Cô dâu ra nghỉ còn chú rể tiếp tục khiêu vũ cùng mẹ, rồi chuyển qua ba mẹ chú rể khiêu vũ cùng nhau, rồi mọi người cùng vào để khiêu vũ. Rất là tận hưởng bữa tiệc luôn á.

Ở tiệc này thì có MC, nhưng MC chỉ nói thôi, không trống kèn gì hết. Không gian chỉ vang lên tiếng dao nĩa, tiếng rì rầm của quan khách, tiếng nhạc nhẹ nhàng, nhưng mình cảm nhận là vô cùng hân hoan. MC sẽ mời ba mẹ chú rể lên phát biểu cảm nghĩ. Cô dâu chú rể không có đứng đến gãy chân như ở Việt Nam, họ được chuẩn bị một cái bàn ngay giữa sảnh, hướng về sân khấu. Phía sau họ là background nhẹ nhàng, trên bàn có trang trí lãng hoa thanh tú và 2 bộ nĩa để cô dâu chú rể cùng dùng bữa với khách. Nếu ai có nhu cầu chụp hình thì sẽ tiến đến bàn cô dâu chú rể để chụp, họ ngồi phía trước và khách sẽ đứng phía sau. Mình cảm thấy điều này rất xác đáng luôn á. Cô dâu chú rể là nhân vật chính của buổi tiệc, họ phải được thư giãn, được ăn uống đầy đủ, được tận hưởng ngày cưới của mình. Bạn bè, người thân đến chúc mừng, sau sự đón tiếp trân trọng của cô dâu chú rể thì họ phải là người tôn trọng và chú ý đến cô dâu chú rể sau đó. Nhân vật chính mới là người được bạn bè người thân muốn đến chụp hình cùng. Chứ như đám cưới Việt, cô dâu chú rể đứng đón khách từ đầu đến cuối, nhắc nhở khách chụp với mình, làm lễ, đi chào bàn, chưa kịp ăn chút gì thì khách lục tục ra về nên phải vội ra chào khách. Một cái lễ chuẩn bị mấy tháng trời trôi vèo trong chớp mắt mà chẳng cảm nhận được khoảnh khắc nào là xúc động, là hạnh phúc. Thậm chí, thời gian để nói chuyện với bạn bè đến chung vui với mình cũng không có.

Mình quay lại lễ cưới kiểu Mỹ nhé. Sau khi chờ khách chụp hình xong thì chú rể sẽ lên phát biểu. Đây có lẽ là khoảnh khắc xúc động nhất của buổi tiệc, giây phút Cô dâu Chú rể dành cho nhau, nói cho nhau những cảm nghĩ yêu thương về nhau, những lời biết ơn đến song thân. Mình đã thấy nhỏ bạn mình khóc. Mình cũng rơm rớm nước mắt vì nó. Không khóc sao được khi người đàn ông của nó nói nó là “Cô gái vô cùng dễ thương và thông minh của anh ấy“. Rằng: “Từ đây về sau anh sẽ làm theo tất cả những điều em nói!”.

Giây phút lắng đọng trôi qua, cô dâu chú rể sẽ lên sân khấu, ngồi quay lưng lại với nhau và trải qua một bài trắc nghiệm về nhau của MC. Từ câu hỏi: ” Ai là người ngủ ngáy nhất?!” đến “Ai là người yêu người kia nhiều nhất!?”….., rất nhiều câu hỏi hài hước được đọc lên, không khí cực kỳ vui nhộn nhưng cũng chính những câu hỏi đó giúp quan khách thấy được tình cảm và sự thông hiểu của Cô dâu Chú rể dành cho nhau, cũng như thể hiện sự đồng điệu của họ trong cuộc sống sau này.

Lễ cưới thật sự đơn giản, trang trọng và lắng đọng trong lòng người tham dự. Mình chỉ tham dự qua livestream thôi nhưng cũng cảm nhận được sự vui vẻ, ấm áp từ buổi lễ mang lại. Bỏ qua những nuối tiếc của mình về lời hứa của bản thân, về hoàn cảnh dịch bệnh mà người thân và bạn bè không thể có mặt chung vui cùng, mình cảm thấy rất rất vui cho nó. đã có một lễ cưới hạnh phúc bên chồng và những bạn bè đến tham dự trong buổi tiệc.

Hơn mười năm ở Mỹ với sự nghiệp ổn định hiện tại, cô bạn của mình đã hoàn thành Giấc mơ Mỹ của nó. Chúc mừng mày, con xấu xa, bỏ rơi tao! 🙂

Và sau hơn 10 năm ở Mỹ, nó cũng đã chính thức thoát ế rồi. Mừng cho nó. Nó là cô dâu đẹp nhất của Đám cưới Mỹ hôm nay. 🙂

Chúc vợ chồng mày mãi hạnh phúc và yêu thương nhau như ngày hôm nay nha!!!!

Rất yêu mày….

Annie always beside you!

Leave a comment