Tôi là Annie Quỳnh Nguyễn. Với tôi, điện ảnh không chỉ là giải trí, mà là một phòng chiếu cảm xúc.
Phim là nơi tôi tìm thấy sự soi chiếu, chữa lành và gợi mở cho hành trình nội tâm. Có những thước phim khiến tôi trăn trở, có những phân đoạn chạm đến miền ký ức sâu kín, và có những cảnh quay thôi thúc tôi muốn sống khác đi, mạnh mẽ và chân thật hơn.
Chính vì thế, tôi chọn viết Reviews – đó là cách tôi lưu giữ cảm xúc và đánh dấu sự trưởng thành cá nhân qua từng tác phẩm.
Nguyên Tắc Xem & Review:
Tôi không xem mọi bộ phim nổi tiếng, mà chỉ chọn những tác phẩm đáp ứng được tiêu chí riêng – có thể rất cảm tính, nhưng đó là thước đo quan trọng cho hành trình review của tôi:
- Thần thái Diễn viên Cuốn hút: Ngoại hình đẹp chưa đủ. Tôi tìm kiếm khí chất, ánh mắt biết nói và biểu cảm chân thật, nơi người diễn viên khiến tôi tin rằng họ thực sự sống cùng nhân vật.
- Nội dung Tích cực & Nhân văn: Dù là phim buồn, nhưng nó không được gieo rắc tuyệt vọng. Tôi ưu tiên những bộ phim khuyến khích con người sống tử tế hơn, yêu thương nhiều hơn, và dám đối diện với chính mình.
- Chạm vào Cảm xúc Chân thật: Cảm xúc không thể làm giả. Dù là hạnh phúc, tiếc nuối hay đau lòng – khi phim khiến tôi lặng đi hay rơi nước mắt, tôi biết tác phẩm đó đã chạm được vào mình.
- Hợp Gu & Đúng Thời điểm: Tôi không xem phim theo trào lưu hay bị chi phối bởi dư luận. Tôi muốn cảm nhận bằng trực giác riêng, chỉ xem khi tâm trí đủ yên và trái tim đủ rộng để đón nhận trọn vẹn.
Tôi xem phim khi mọi người đã ngừng nhắc đến nó – để cảm xúc tôi được nguyên bản nhất. Khi tôi đột nhiên có cảm hứng, hoặc khi tôi thấy mình chùng xuống, mỏi mệt, mất phương hướng – lúc đó, phim trở thành một liều thuốc chữa lành, giúp tôi tìm lại nhịp sống.
Mỗi bộ phim hay là một cuốn nhật ký tinh thần. Tôi viết để lưu lại, để sau này nhìn lại và lặng lẽ gật đầu: “À, những năm tháng ấy mình đã cảm như thế này đây…”
Nếu bạn cũng yêu điện ảnh, trân trọng cảm xúc chân thật và muốn đồng hành qua từng lát cắt tinh tế của màn ảnh, hãy cùng chia sẻ hành trình này với tôi.
DANH SÁCH PHIM

Ký ức Alhambra – Có những rung động dẫu không nói thành lời, chỉ cần một ánh mắt giao nhau cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau trong trái tim của mỗi người. Có những tình yêu chỉ được tồn tại như những đoạn tình cảm ngắn ngủi chóng vánh, nhưng cũng khiến con tim không thể lãng quên và chờ đợi….

Đại Đường Vinh Diệu – Một đời vinh hoa phú quý, một đời nơm nớp lo sợ, một đời không dám đặt nặng tình cảm. Chỉ đáng tiếc, Thục Nhi. Con định sẵn phải đi con đường này….ở trong hoàng cung, Tình cảm là thứ vô dụng nhất” – ” Điều nói vô tình nhất là con nhà Đế Vương. Lại nói giang sơn và người mình yêu không thể cùng lúc có được cả hai. Nhưng ta chỉ muốn cố hết sức mình, ta đời này, quyết không phụ nàng…”

Thiên Kê Chi Bạch Xà Truyển Thuyết – Một tình yêu ngỡ như bồng bột, nhưng lại sâu sắc đến khắc cốt ghi tâm. Một tình yêu ngỡ rằng nguyên thần tiêu tán 1000 năm sẽ phai nhạt, ngỡ rằng sẽ bị chặt đứt bởi kiếm gỗ đào, nhưng nó vẫn trường tồn đứng vững, chưa từng vơi đi…

Thượng Dương Phú (Giang Sơn Cố Nhân – The Rebel Princess) – Có những nhân duyên được gắn liền bởi hai chữ duyên phận, thì dù có không nhận ra nhau, cũng sẽ được đưa đẩy đến cạnh nhau. Ai cũng bảo cô ấy là nữ tử cao quý và hạnh phúc nhất thiên hạ, lại sánh duyên cùng tướng quân hàn tộc là vô cùng tiếc nuối. Nhưng không ai ngờ rằng, điều tốt nhất mà gia tộc và phụ thân đã làm cho nàng chính là – gả nàng cho người đó.

Tam sinh tam thế thập lý đào hoa (bản truyền hình) – “Sống lâu đến dường này, không lẽ muội không nhìn ra được ly biệt ở đời?!” Muội nhìn ra chứ, nhưng không biết làm sao để nhìn thấu. Khi muội lấy lại ký ức, muội chỉ nhìn thấy những điểm không tốt của Dạ Hoa, muội quên mất chàng đã đối xử với muội thật tâm như thế nào. Đến khi chàng chết, muội chỉ nhớ về những điều tốt đẹp mà chàng ấy đã làm cho muội, làm sao muội vượt qua được đây?!”

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên (Love O2O) – Bộ phim gợi cho chúng ta nhìn thấy bản thân mình của những tháng năm tuổi trẻ, nhớ về khoảng đời sinh viên, những ký ức vui vẻ bên bạn bè, những ước mong, hoài bão mà ngày ấy mình vun đắp. Khơi dậy cả sự nhiệt tình của tuổi trẻ, niềm tin yêu vào cuộc sống, vào con người, vào bạn bè. Đánh thức nguồn năng lượng, nhiệt huyết đã bị hao tổn và vùi lấp bởi thời gian và khó khăn của cuộc đời.

Em là niềm kiêu hãnh của anh (You’re my glory) – Chắc hẳn, bạn cũng có đôi lần túm tụm cùng đám bạn cấp 3 và bàn tán về đời sống, công việc của một bạn nào đó xưa kia là thủ khoa hay khoa khôi của lớp… Cũng từng có ước mơ cháy bỏng về nghề nghiệp tương lai của mình sau này… Cũng từng có cảm xúc không cam tâm giống như Hạ Tinh khi nghe Vu Đồ muốn từ bỏ sự nghiệp khoa học vũ trụ… Cũng từng có cảm giác ngạo nghễ khi cảm thấy mình thành công hơn một người bạn nào đó mình thấy thua kém khi còn đi học… Cũng từng vì ngưỡng mộ ai đó mà quyết tâm học và thi vào cùng trường với người đó…. Cũng từng có cảm xúc vì thích một ai đó mà lân la khắp nơi để tìm nick chat của người đó, rồi hồ hởi gửi tin nhắn đi và háo hức mong đợi tin trả lời…. Hoặc là cũng từng vì đau lòng không được đón nhận mà rầu rĩ ngồi xóa từng tin nhắn đã gửi đi và dặn lòng hãy đóng lại trái tim mình….Đây chính là những cảm xúc tuổi trẻ mà ai cũng đã từng trải qua. Những cảm xúc đó sẽ giúp chúng ta khuấy lên sự nhiệt huyết tuổi trẻ vốn đã lắng lại như một lớp bùn ở lòng sông trôi theo từng năm tháng ta già đi.

Điên thì có sao ((It’s okay to Not be okay – (사이코지만괜찮아) – Phim rất là nhân văn khi muốn phát họa một bức tranh về cuộc sống của những con người có nhiều bất ổn trong tâm lý. Với xã hội, họ là những kẻ điên ai thấy cũng muốn tránh xa, nhưng tại vùng đất của Bệnh viện Tâm Thần Ổn Định, họ được đối đãi tử tế như những con người bình thường. Chỉ có những con người dám đối diện với nỗi đau, nhìn nhận và vượt qua nỗi đau thì mới trở nên mạnh mẽ, trưởng thành và tìm thấy được hạnh phúc cho mình. Nỗi đau, nỗi bất hạnh chính là vật chất để con người trưởng thành hơn.

Khởi nghiệp (Start – up – 스타트 – 업) – Bộ phim chứa đựng nhiều hình dạng của nước mắt nhưng tạo nên một sức sống mãnh liệt. Rất nhiều giọt nước mắt đã rơi trong phim. Nó được kết thành từ muôn hình vạn trạng cảm xúc. Nhưng nó không làm cho bộ phim trở nên bi lụy. Qua những giọt nước mắt, chúng ta tìm thấy được những thông điệp về cuộc đời, tìm thấy những cảm xúc sẻ chia và cũng tìm thấy những bầu nhiệt huyết rực cháy.

Quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn – 余生,请多指教 (The Oath of Love) – Bộ phim này, thật sự là một tuyên ngôn tình yêu đầy tiến bộ dành cho hôn nhân, vô cùng nhân văn và phù hợp với thời điểm hiện tại – khi mà con người đều có mong muốn được cá nhân hóa, được sống thật với chính bản thân mình.

Ngọc Cốt Dao – 玉骨谣 (The Longest Promise) – Trời đất bao la, hồng hoang muôn thuở, không có gì là không thể. Vì sao người của mấy ngàn năm trước không thể xuất hiện vào hôm nay? Đối với côn trùng mùa hạ mà nói, mùa đông là không tồn tại. Đối với phù du mà nói, nhật nguyệt làm sao có thể thay đổi? Mà chúng ta, nói ra cùng lắm chỉ là những người bị trói buộc bởi thời gian mà thôi. Cuộc đời này, chúng ta cũng không thể kể hết sự thay đổi nơi chốn của mỗi sinh linh.