
Chào bạn! Tôi là Annie.Q
Tôi không phải là một tác giả chuyên nghiệp. Tôi là một người phụ nữ của gia đình – và là một người kể chuyện bằng cảm xúc thật.
Công việc viết lách với tôi không phải để khẳng định bản thân trong văn đàn, mà là cách để tôi lưu giữ những gì mình nhìn thấy, nghe được và cảm nhận trong hành trình sống. Viết là nơi tôi được sống chậm, được lắng nghe chính mình và được đối thoại với người đọc bằng sự chân thành.
Từ vốn sống, trải nghiệm, cả những trăn trở và niềm tin mà tôi tích lũy qua năm tháng, tôi gửi gắm vào từng nhân vật, từng không gian, từng dòng chữ trong truyện. Những gì tôi viết không chỉ là một câu chuyện. Đó là một thế giới song song – nơi mọi mối quan hệ, mọi lựa chọn, mọi biến cố đều được đẩy cao hơn đời thực, để từ đó, chúng ta có thể nhìn lại cuộc sống này bằng con mắt rộng hơn, sâu hơn.
Tôi không chạy theo quy chuẩn, không đóng khung trong công thức viết văn nào cả. Tôi không tin vào những chiếc nhãn “đúng – sai”, “chuẩn – lệch” trong nghệ thuật. Tôi tin vào cảm xúc, vào tự do, vào dòng chảy tự nhiên của một tâm hồn đang sống thật.
Nếu những gì tôi viết ra có thể khiến bạn dừng lại một giây để nghĩ khác đi, cảm khác đi, hoặc chỉ đơn giản là thấy lòng mình dịu lại – thì với tôi, như vậy là đủ.
Cảm ơn vì bạn đã ở đây và đọc những dòng này.
Thân ái,

Thế giới bên ngoài chỉ là phần mở rộng của thế giới nội tâm.
Chúng ta không thật sự cần tìm kiếm “đúng người”, mà là trở thành phiên bản đầy đủ nhất của chính mình – rồi tình yêu thật sự sẽ tìm đến, tự nhiên như hơi thở.
Linh Lan đã sống điều đó. Cô từng đơn độc giữa nghịch cảnh, nhưng không bị đánh gục. Vì cô học được rằng cô đơn không đáng sợ như ta tưởng, mà là khoảng không cần thiết để mình lắng nghe chính mình. Chính trong những khoảnh khắc dừng lại, không còn chạy theo ai, không còn cố tìm cách “lấp đầy khoảng trống”, cô đã thu hút được mối kết nối xứng đáng – không vì cần nhau mà hoàn thiện, mà vì cả hai đã là phiên bản đủ đầy.

Tên truyện Thiên Cơ Biến gợi đến sự dịch chuyển của thiên mệnh – những bí mật của trời đất, những vòng xoáy tưởng như không thể thoát ra. Nhưng nếu mỗi “thiên cơ” chỉ là một lớp ký ức, một mô thức đang lặp lại để chờ được nhận diện – thì con người hoàn toàn có thể làm “biến” nó.
Khi cái vô thức trở nên có ý thức, ta mới ngừng bị điều khiển bởi nó. Khi đó, bạn không còn gọi những chu kỳ ấy là số phận, mà là cơ hội để chọn lại, để bước theo một hướng khác.
Thiên mệnh do trời, nhưng thành sự do người. Số phận có thể an bài, nhưng cách ta sống và lựa chọn mới quyết định kết cục.