Có lẽ đây là bộ phim tôi mong chờ nhất năm 2026, nhưng cũng là tác phẩm khiến tôi phải vội vã đặt bút viết ngay lập tức.
Sự vội vã này không phải là nỗi sợ bị Fomo, lạc khỏi cơn sóng trendy hiện có của bộ phim, mà vì tôi sợ nếu để lâu hơn, sự khắt khe của một người đã quá thuộc nằm lòng nguyên tác sẽ lấn át mất niềm vui thuần túy khi thấy những nhân vật mình yêu bước ra đời thật.

Nếu bạn đang tìm một bộ phim xuyên không đơn thuần để giải trí, có lẽ bạn nên dừng lại ở đây. Bởi Còn ra thể thống gì không phải kiểu câu chuyện như vậy.
Đây là một mê cung của những tầng không gian – thời gian chồng chéo, một kịch bản “Metafiction” (truyện trong truyện) khiến tôi, một người có chút sở trường về phân tích biên kịch, khi xem xong cũng bị xoắn não, phải lôi giấy bút ra vẽ mindmap để tự giải mã.
Điều khiến tôi thực sự bị kéo vào không phải là những màn đấu trí, mà là câu hỏi mà các nhân vật liên tục tự vấn:
Nếu thế giới này là một cuốn sách, liệu thế giới thực ngoài kia có chắc không nằm trong một cuốn sách khác?
Đây không hề là một câu hỏi bâng quơ. Nó là điểm khởi đầu cho sự rạn nứt của toàn bộ thế giới trong phim.
Cái hay của tác giả Thất Anh Tuấn nằm ở chỗ: Ông không đặt sự hoang mang vào những nhân vật “không biết gì”, mà đẩy nó vào chính những người tưởng rằng mình đang nắm quyền kiểm soát kịch bản.
Những kẻ tự cho mình đứng ở “tầng cao hơn” — hiểu luật chơi, biết trước diễn biến — lại chính là những người sụp đổ nhanh nhất. Bởi khi bạn tin rằng mình hiểu mọi thứ, bạn cũng đồng thời tin rằng mình có quyền lựa chọn. Nhưng nếu ngay cả lựa chọn đó cũng đã được viết sẵn thì sao?
Cảm giác đáng sợ nhất trong phim, không phải là cái chết, mà là khoảnh khắc bạn nhận ra: Người bạn tin tưởng nhất, người bạn xem là “đồng loại”, thực chất cũng chỉ là một “nhân vật” khác, được lập trình để xuất hiện đúng lúc. Ở thời điểm đó, mọi thứ bạn từng bám víu đều mất đi ý nghĩa.
Giữa một thế giới nặng nề như vậy, điều khiến tôi bất ngờ là sự hài hước được cài cắm xuyên suốt bộ phim.
Cái hài của phim không hề lố lăng, nó đến từ những câu thoại “tỉnh bơ”, những tình huống “đỡ không nổi”. Đó là khi một con người hiện đại (như “kẻ làm công cho tư bản” Miêu Thúy Hoa) bị đặt vào bối cảnh cổ trang, buộc phải “diễn cho đúng vai”, nhưng bên trong lại hiểu rõ tất cả chỉ là một màn kịch.
Những khoảnh khắc dở khóc dở cười ấy không làm giảm đi sự căng thẳng. Ngược lại, nó khiến mọi thứ trở nên chua chát hơn. Bởi đôi khi, khi bị dồn đến đường cùng, nụ cười tự giễu là cách cuối cùng để ta giữ lại chút bản ngã còn sót lại.
Về diễn xuất, có thể nói là lựa chọn gần như hoàn hảo:.
- Vương Sở Nhiên (vai Dữu Vãn Âm): Cô hoàn toàn giống với một Dữu Vãn Âm mà tôi hình dung từ trong truyện, hay nói cách khác, cô ấy như xé sách bước ra. Cô không chỉ đẹp (điều đó vốn dĩ không cần bàn) mà quan trọng hơn, cô mang được cái lệch pha rất thú vị: một tâm hồn hiện đại, có phần “cà rỡn”, bị đặt vào một thân xác cổ trang và buộc phải thích nghi. Từ một Liễu Miên Đường tròn vai trước đó, cô đã bước ra khỏi định kiến “bình hoa”, chứng minh khả năng kiểm soát nhân vật bằng sự thông minh và nhịp điệu nội tâm rõ ràng.

- Thừa Lỗi (vai Hạ Hầu Đạm): Thật khó hình dung đôi mắt sắc lẹm lạnh lùng của một Cung Thượng Giác trong Vân Chi Vũ lại có thể khắc họa một nhân cách u buồn, mệt mỏi và có chút “điên loạn” như Hạ Hầu Đạm. Ánh mắt ấy không chỉ lạnh lùng, mà còn mang một sự mệt mỏi rất đặc trưng — kiểu mệt mỏi của một người đã sống quá nhiều lần trong cùng một câu chuyện. Ở anh có sự tỉnh táo của người đứng ngoài, sự tàn nhẫn của kẻ buộc phải hành động, và sự kiệt quệ của một người hiểu rõ kết cục nhưng vẫn phải bước tiếp. Đó không phải là “điên”, mà là hệ quả của việc nhận thức quá rõ.

- Hệ thống nhân vật phụ: Đoan Vương – một điểm sáng của dàn nhân vật phụ. Kẻ tưởng như thâm hiểm nhất, tính toán nhất — nhưng cuối cùng lại là người… ít “tự do” nhất. Anh ta đi đúng từng bước, làm đúng tất cả… chỉ là trong một câu chuyện mà anh ta không phải nhân vật chính.
Có một chi tiết lặp lại xuyên suốt phim mà tôi không thể bỏ qua: nồi lẩu. Ban đầu, nó chỉ là một sở thích đời thường. Nhưng càng về sau, số ngăn trong nồi lẩu tăng dần: từ hai, rồi nhiều hơn, cho đến khi đủ chín ngăn.
Với tư cách là một người viết, tôi không tin đây là sự ngẫu nhiên. Nó là một biểu tượng. Cuộc đời trong phim giống như một nồi lẩu chín ngăn: không phải là sự hỗn độn, mà là tập hợp của những lựa chọn. Có vị cay của âm mưu, vị thanh của sự đồng cảm, vị đắng của mất mát, và cả những khoảng trống chưa được nếm đến. Nhân vật không thể chọn bỏ tất cả. Họ buộc phải đi qua từng “ngăn” một. Dù là người thực hay ‘người giấy’, chỉ khi dám lựa chọn và bền bỉ đấu tranh, họ mới thực sự tồn tại.
Điểm trừ duy nhất nằm ở việc lạm dụng “nhật ký Trương Tam” để giải thích bối cảnh. Nó an toàn cho khán giả, nhưng làm giảm đi độ sắc nét của nhân vật. Những người lẽ ra phải được mài dũa qua chính nghịch cảnh chứ không phải thông qua lời kể. Tôi đã mong được thấy họ bị đẩy đến tận cùng cảm xúc để người xem phải thực sự đau cùng họ.
Dù vậy, đây vẫn là bộ phim cổ trang đáng xem nhất đầu năm 2026. Không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó dám đặt ra một câu hỏi can đảm:
Nếu mọi thứ đã được viết sẵn, thì việc chúng ta cố gắng có còn ý nghĩa không?
Tôi cũng sẽ không kể cho bạn nghe ai là phản diện, ai sẽ hy sinh. Tôi chỉ muốn cảnh báo bạn rằng: Đừng tin vào bất cứ ai, thậm chí đừng tin vào chính những gì bạn đang thấy.
Cái hay của ‘Còn ra thể thống gì’ không nằm ở những chiêu trò tranh đấu tầm thường, mà nằm ở giây phút bạn nhận ra mọi giá trị mình tin tưởng bấy lâu nay bỗng chốc tan vỡ theo từng trang sách. Tôi muốn bạn được tận hưởng cảm giác choáng váng như tôi đã từng.
Và nếu sau khi xem xong, bạn vẫn còn cảm giác “có gì đó chưa được nói hết” thì hãy thử lắng nghe OST của phim. Nhạc phim chính là nơi những cảm xúc bị kìm nén tìm được lối thoát. Chỉ cần lắng nghe, bạn sẽ thấu cảm thêm nhiều điều về thế giới của Còn ra thể thống gì, cũng như những tâm tư thầm kín của từng nhân vật – vốn là những góc khuất đôi khi bị hạn chế bởi góc quay, kịch bản, edit hậu kỳ hay thời lượng trình chiếu.
Tôi đã tổng hợp lại những bản OST của Còn ra thể thống gì tại kênh Youtube của mình. Nếu bạn muốn đi thêm một bước nữa vào mê cung này, bạn biết nên tìm tôi ở đâu rồi đấy.
👉 [OST] Còn Ra Thể Thống Gì | How Dare You?! (2026) Official Soundtrack – Thừa Lỗi x Vương Sở Nhiên



