Reviews phim

Review phim: Quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn – 余生,请多指教 (The Oath of Love)

Được rồi, Q thừa nhận bản thân quyết định xem phim này là vì Tiêu Chiến (肖战 – Xiao Zhan) (chính xác là lọt hố Tiêu Chiến, bò từ hố Ngọc Cốt Dao qua đây). Nhưng động lực khiến Q vượt lười viết Review là vì Cố Ngụy cùng câu nói “Quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn”.

Q vốn là fan nguội của Dương Tử ( 楊紫 – Yang Zi), thích xem các phim của em ấy đóng cho nên Q đã biết phim này từ hồi nó có thông tin khai máy. Tiêu Chiến khi đó thật sự với Q chỉ là một anh chàng đẹp mã, đang nổi lên nhờ Trần Tình Lệnh, mà Q lại không có cảm hứng với thể loại phim Đam Mỹ nên hai chữ Tiêu Chiến nhiễm nhiên là nằm ngoài vòng phủ sóng của Q. Ở đây Q nhấn mạnh một chút, Q không có cảm hứng với đam mỹ chứ không hề kỳ thị nha. (Haiz mắc gì gân cổ giải thích vậy troài, tại sau khi bả lọt hố bả lân la tới Trần Tình Lệnh xem đôi ba tập để ngắm nét diễn của Tiêu Chiến á mà, phải nói là đừng có tuyên bố gì hết, không là có ngày vạ miệng …haha).

Ấy mà hình như chưa có duyên với nhau hay sao á. Đáng lẽ Q phải theo Dương Tử mà xem bộ này trước bộ Ngọc Cốt Dao, nhưng Dương Tử khi ấy khiến Q thất vọng với Trầm Vụn Hương Phai quá (diễn quá rập khuôn không khác gì thời Hương Mật) cho nên Q lười xem các phim khác của em ấy luôn. Thế là bộ này bị flop với Q.

Mà không sao, cái gì cũng có duyên phận của nó, Q cảm thấy thời điểm này vô cùng phù hợp luôn, khi mà Q chuẩn bị viết bộ tiểu thuyết thứ 2 có liên quan đến đề tài y khoa, và cũng đang cần một hình tượng nam chính cho truyện.

Bỏ qua chuyện cá nhân của Q đi, mình bắt đầu Review phim nha. (Cảm thấy bài review nào cũng mở đầu lòng vòng lan man quá bà Q ơi!)

Thật ra Q thường mở đầu loanh quanh như vậy là vì Q muốn dẫn dắt các bạn về đứng cùng một cảm xúc xem phim với Q. Review phim với một số bạn có thể là một công việc, một công cụ, nhưng với Q thì nó là một hình thái của cảm xúc, một ý niệm tại một thời điểm nhất định. Thời điểm đó bộ phim chạm được đến cảm xúc của Q thì Q thấy hay, yêu thích và muốn review, điều này không đồng nghĩa rằng các bộ phim mà Q không xem và không review tại thời điểm đó là không hay.

“Quảng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn” đã thuyết phục Q bởi chính cái tên của nó. Tại sao lại có cái tên như vậy? Lúc đầu Q nghĩ rằng sẽ là mô típ một ai đó thức tỉnh và cứu vớt một ai đó, thứ tự diễn biến sẽ là ngược – sủng – ngược – happy ending. Nhưng Q thật không ngờ đây lại là câu nói trong lễ cưới của nam nữ chính, họ bắt đầu lời tuyên thệ hôn nhân với câu nói: “Sau này, xin chỉ giáo nhiều hơn!”.

Q thật sự, thật sự hy vọng các bạn trẻ 9X trở đi, sẽ bước vào hôn nhân với câu nói này và tinh thần như thế này. Các bạn sẽ có một trải nghiệm hôn nhân hạnh phúc và bền lâu. Các bạn biết không, với thế hệ 8X như Q, hôn nhân vẫn là bị ảnh hưởng bởi câu nói “Phu xướng phụ tùy” – người vợ phải luôn phục tùng và nghe theo ý kiến của người chồng, hôn nhân chưa bao giờ tồn tại 2 chữ bình đẳng. Đối với phụ nữ chúng ta là một sự thiệt thòi quá lớn, và đối với hôn nhân, tư tưởng này không thể đem lại hạnh phúc đích thực cho cả hai phía chồng và vợ.

Hạnh phúc bền chặt chỉ có thể sinh ra từ sự tôn trọng, bình đẳng và thấu hiểu lẫn nhau. Ở đâu tồn tại sự áp bức, sự phân biệt, bất bình đẳng, ở đó sẽ có chiến tranh. Chiến tranh, dù “lạnh” hay “nóng” đều gây ra sự tổn thương cho hai phía.

Bộ phim này, thật sự là một tuyên ngôn tình yêu đầy tiến bộ dành cho hôn nhân, vô cùng nhân văn và phù hợp với thời điểm hiện tại – khi mà con người đều có mong muốn được cá nhân hóa, được sống thật với chính bản thân mình.

Nội dung bộ phim như thường vẫn là các hiểu lầm, những khó khăn và biến cố để nhân vật có cơ hội va chạm, suy ngẫm, trưởng thành và trở nên hiểu nhau hơn. Ngôn tình vẫn đậm chất ngôn tình, thanh xuân vẫn thấm đẫm thanh xuân, nhưng cái cách hai nhân vật chính tương tác với nhau đã làm nên một hiệu ứng hóa học tuyệt vời.

Phim được cải biên lại từ tác phẩm cùng tên Quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn của tác giả Thợ đá Berlin. Vẫn là câu chuyện tình yêu của cô gái tên Lâm Chi Hiệu và bác sĩ ngoại khoa tiêu hóa Cố Ngụy, nhưng bối cảnh của nhân vật trong phim được thay đổi khác một chút so với nguyên tác và Q thấy đây là điểm son đáng giá làm nên thành công cho bộ phim.

Lâm Chi Hiệu là một cô gái khoa nhạc, mong muốn trở thành một nghệ sỹ Cello chuyên nghiệp trong khi ba cô lại muốn cô học thạc sỹ và trở thành giáo viên. Ba cô vốn là một thầy giám thị của trường cấp 3, ảnh hưởng tính chất nghề nghiệp nên rất nguyên tắc và áp đặt con gái của mình, khiến Lâm Chi Hiệu luôn cảm thấy ngột ngạt, thiếu thốn tình thương và luôn phải gồng mình vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Cố Ngụy sinh ra trong một gia đình bác sĩ, thế giới quan của anh ta chỉ có bệnh nhân và không gian vô trùng của bệnh viện, hoàn cảnh sống và làm việc biến anh thành một người quá nguyên tắc và mắc bệnh sạch sẽ, giới hạn anh rất nhiều trong sự giao tiếp với xã hội bên ngoài.

Ngỡ như họ thuộc về hai thế giới không bao giờ có thể giao nhau nhưng lại được se duyên bởi ba của Lâm Chi Hiệu. Ông bị bệnh nặng, phải vào bệnh viện của Cố Ngụy điều trị. Lâm Chi Hiệu là người đi chăm ông và phụ trách liên hệ thông tin với bác sĩ. Mặc dù ban đầu có nhiều hiểu lầm xảy ra nhưng kể từ khi Lâm Chi Hiệu bước chân vào thế giới của Cố Ngụy, chàng ta đã phát hiện ra rằng có một người dù không hề có nguyên tắc gì, có một người dù không hề có ý niệm về sự sạch sẽ giống như anh, một người mà khi anh nói về các kiến thức y khoa là ù ù cạc cạc, lại có thể tiến thẳng vào trái tim anh một cách đường hoàng đến thế.

“Không kể đến trước hay sau, quan trọng là đúng người” – điều này đã xảy ra với Cố Ngụy và Lâm Chi Hiệu.

Cố Ngụy mang đến cho Lâm Chi Hiệu sự quan tâm chăm sóc cô bị thiếu từ cha, niềm tin vào bản thân, vào lựa chọn của mình. Ngược lại, Lâm Chi Hiệu mang đến cho Cố Ngụy một cuộc sống bình thường anh chưa từng cảm nhận trước đó, giúp anh vượt qua cái cái bóng quá lớn mà chính anh tự đặt ra cho mình.

Bối cảnh chính của phim là các hoạt động trong bệnh viện, việc học nhạc trong đại học, cuộc sống đi làm và đi học hàng ngày nhưng qua nét diễn của Tiêu Chiến và Dương Tử, người xem như vượt qua khỏi cánh cửa phim ảnh, bước vào cuộc sống của Cố Ngụy và Lâm Chi Hiệu. Họ diễn mà như đang sống cuộc đời của nhân vật. Dương Tử luôn khóc cười bất chấp giữ gìn hình tượng xinh đẹp của mình, cô khi đó chỉ là Lâm Chi Hiệu với những hỉ nộ ái ố mà cô ấy có. Tiêu Chiến thì một lần nữa lại nhẹ nhàng biến mình thành Cố Ngụy. Từng cái mỉm môi, háy mắt đều nói to rằng, tôi là Cố Ngụy, không phải diễn viên Tiêu Chiến đang đóng phim. Các bạn có thể thấy rõ điều Q đang nói khi so sánh với Dương Tử. Cách diễn của Dương Tử sẽ đem đến cho các bạn cảm giác Dương Tử hóa thân vô cùng tốt với Lâm Chi Hiệu, còn Tiêu Chiến thì lại cho cảm giác, ơ ông này là Cố Ngụy mà…

Nét diễn của Tiêu Chiến làm Q nhớ đến 1 người, đó là Dương Dương. Cũng có lối diễn biến thân như vậy. Nếu xét về kỹ thuật diễn xuất theo quy chuẩn học thuật, họ không đạt. Nhưng xét theo yếu tố khả năng kết nối cảm xúc, họ có một cách tự nhiên, nó giống như một loại tài năng thiên bẩm. Giữa họ khác nhau 1 chỗ, Dương Dương thuộc phong cách thông minh pha chút tà giáo, còn Tiêu Chiến là thông minh mang theo sự ấm áp và chữa lành. Họ giống như ánh nắng lúc hoàng hôn và bình minh vậy – dù tỏa sáng ở thời điểm khác nhau nhưng bản chất vẫn là ánh nắng.

Tổng thể các yếu tố cấu thành của bộ phim đều rất tốt, không có gì để chê cả. Duy chỉ có vài phân cảnh tạo nên nút thắt trong diễn biến tâm lý của Cố Ngụy ở cuối phim Q không thỏa mãn lắm. Cố Ngụy gặp sự cố y khoa gây hiểu lầm dẫn đến kiện tụng điều tra và bị công kích nặng nề của cộng đồng mạng, danh tiếng và lòng tin của bệnh nhân đối với anh sụp đổ trong nháy mắt. Một biến cố lớn như vậy mà chỉ diễn ra trong một tập phim làm Q khi đó kiểu: “Ủa, alo, có chuyện gì xảy ra vậy? Tui bị ngủ quên ở chỗ nào hả?“. Rồi cách Cố Ngụy đối diện với biến cố cũng vô cùng ngỡ ngàng với tính cách vốn thấy ở anh ta, cách Lâm Chi Hiệu phát huy hào quang nữ chính lôi anh ta ra khỏi biến cố cũng quá “tốc độ bàn thờ” (đây là câu cửa miệng của đám nhỏ nhà Q, ý chỉ sự việc diễn ra nhanh đến mức không tưởng tượng nổi, nhanh hơn một cái chớp mắt).

Đâu rồi một Cố Ngụy dù đi ngược với ý kiến của cả bệnh viện vẫn cố gắng khuyên bệnh nhân nên làm lại kiểm tra sức khỏe vì anh nghi rằng có vấn đề nguy hiểm ẩn dấu đằng sau kết quả. Đâu rồi Cố Ngụy dù gặp vấn đề trong tâm lý trước cái chết của Thầy mình vẫn gạt đi tất cả để cứu bệnh nhân bị nguy kịch. Đâu rồi một bác sĩ luôn thẳng lưng khẳng định, có thể y học trong nước không có nhiều điều kiện mới như nước ngoài nhưng khó mà có thể tìm được một bác sĩ sống hết lòng cùng bệnh nhân. Trước sự cố bị hiểu lầm, anh ta bỏ đi đến nơi khác ngồi gặm nhắm nghĩ ngợi lý do tại sao chuyện này lại xảy ra, để lại một đống lùm xùm cho các đồng nghiệp và bệnh viện. Sau đó chỉ cần Lâm Chi Hiệu đi mắng anh ta vài câu thoại, anh ta lập tức quay về. Thật sự quá nhanh, quá nguy hiểm và quá đáng tiếc cho một bộ phim hay.

Túm cái váy lại là Phim nên xem nghen mọi người. Hay, dễ thương, nhẹ nhàng, ý nghĩa.

Phim được phát hành tại ứng dụng WeTV nhé!

Chúc các bạn xem phim vui vẻ!

Link download OST của phim:

Quãng đời còn lại xin chỉ giáo – Tiêu Chiến & Dương Tử
Điều may mắn nhất của may mắn – Tiêu Chiến
Một người thích một người – Dương Tử
Bí mật không hoàn mỹ – Phùng Hy Dao
Darling Darling – Tô Vận Oánh

Leave a comment