
Chà…..lâu quá lâu rồi, không nhớ là từ khi nào, Q mới xem trọn vẹn một bộ phim Hàn…không phải là Q không còn yêu phim Hàn nữa. Chỉ là vì, dạo này phim Hàn không có bộ nào cuốn hút được Q, rất nhiều bộ xem được 1/3 là out ra.
Dịch kéo dài quá lâu làm dang dở kế hoạch ôn luyện lại tiếng Hàn của Q, vì Q đã để toàn bộ sách tiếng Hàn ở nhà và đi PQ. Khi ấy Q nghĩ đi lâu lắm cũng 15 ngày là về, nhưng lại không ngờ đi một cái đã được 2 tháng.
Quá nhớ tiếng Hàn nên phải tìm phim Hàn để xem, Điên Thì Có Sao đã được chọn vào lúc này vì có sự tham gia của Kim Soo Hyun (김수현) và được chiếu trên ứng dụng Netflix.
Phim có hay không?
Phim hay, nhưng không quá đặc sắc và ấn tượng với Q. Nếu hỏi rằng Q có xem lại lần nữa không? Câu trả lời sẽ là KHÔNG!
Các bạn đừng sốc mà bỏ lỡ nội dung bên dưới nhé! Q khẳng định là phim HAY (không hay sẽ không review đâu) còn ấn tượng hay cảm nhận là tùy mỗi người, có lẽ bạn sẽ không như Q.
Mô típ (công thức, biểu trưng nghệ thuật của một bộ phim/cốt truyện) của phim không có gì mới, đôi lúc Q cảm thấy nó không khác gì phim Vì Sao đưa anh đến (cũng của Kim Soo Hyun đóng). Cũng là một anh chàng đẹp trai điềm tĩnh bí ẩn và một cô nàng xinh đẹp nổi tiếng quái đản, ngang ngược. Họ là 2 người khác biệt nhau về tính cách bên ngoài nhưng lại cực giống nhau ở nội tâm sâu thẳm bên trong cùng với một tâm hồn đẹp.
Phim Hàn thì không cần bàn về góc quay, nhạc phim và trang phục của diễn viên rồi, vì nó luôn trong trạng thái chỉnh chu nhất. Hai diễn viên chính rất đẹp đôi, phản ứng hóa học tốt. Kim Soo Hyun diễn xuất thì khỏi phải bàn, luôn có chiều sâu với đôi mắt biết nói, cái miệng có duyên. Seo Ye Ji (서예지)- nữ chính – công nhận rất là đẹp và hút khung hình, biểu cảm của cô ấy vô cùng duyên dáng. Các diễn viên phụ không quá đẹp nhưng diễn rất tròn đầy vai, dễ chịu.
Bối cảnh phim khá lạ, hấp dẫn. Tình tiết biến chuyển với nhiều cung bậc cảm xúc: vui nhộn, lắng đọng, suy ngẫm, hồi hộp….Nội dung có nhiều tính nhân văn về con người và cuộc sống.
Nếu bộ phim chỉ dừng lại ở mức phim giải trí hoặc là một bộ phim tâm lý nhân văn thì có thể gọi là một bộ phim thành công, nhưng nếu vừa muốn giải trí vừa sâu sắc thì hơi bị hụt hơi một chút. Q cảm thấy đạo diễn và biên kịch hơi tham, họ lồng quá nhiều thông điệp vào phim và cố nhai đi nhai lại những thông điệp đó đến mức Q phát chán và muốn bỏ cuộc.
Phim rất là nhân văn khi muốn phát họa một bức tranh về cuộc sống của những con người có nhiều bất ổn trong tâm lý. Với xã hội, họ là những kẻ điên ai thấy cũng muốn tránh xa, nhưng tại vùng đất của Bệnh viện Tâm Thần Ổn Định, họ được đối đãi tử tế như những con người bình thường. Họ là người mẹ bị mắc chứng hoang tưởng vì cái chết thảm khốc của con gái, là chàng trai mắc chứng hưng cảm do không được sự quan tâm từ bố mẹ, cô gái tâm thần phân liệt do người mẹ bạo hành, chàng trai nghiện rượu, cô gái trầm cảm….. Ngay cả ba nhân vật chính, cũng là những người không bình thường: Một người anh trai bị mắc bệnh tự kỷ khi còn nhỏ, một em trai không nhận được sự quan tâm của mẹ và luôn bị buộc ở vai trò là người bảo vệ cho anh trai, một cô gái bị mẹ nuôi dạy lệch lạc từ nhỏ không biết cách biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài.

Bức tranh quá lớn, nhưng lại không đủ không gian để khắc họa hết các nhân vật đã làm cho bố cục trở nên lỏng lẻo. Nhiều khi xem phim, Q thật sự không hiểu đạo diễn và biên kịch đang muốn nói gì. Các tình tiết của nhân vật phụ vốn dĩ là điểm nhấn tạo nên hoàn cảnh và tính cách cho nhân vật chính, nhưng ở đây sao Q không kết nối được sự liên quan. Quá nhiều chi tiết thừa xung quanh trong khi bối cảnh cuộc đời của 2 nhân vật chính được dàn dựng nhợt nhạt. Cảm giác như cứ cố nhồi ép cho cuộc đời họ trở nên bi kịch nhưng lại không đủ không gian và tính logic để sự bi kịch đó phát triển, từ đó làm cho nhân vật giống như kiểu cố diễn để cho ra bi thảm vậy.
Đặc biệt là cuộc đời của nhân vật nữ chính. Vốn dĩ toàn bộ bố cục sẽ xoay quanh cô. Bí ẩn về cuộc đời cô cũng được úp mở khá rùng rợn, nhưng rồi sự rùng rợn đó bị bỏ ngỏ… Không ai nói cho Q hiểu tại sao mẹ nữ chính lại có tâm lý lệch lạc như vậy trong khi bối cảnh gia đình rất hoành tráng và bà ấy cũng là một tác giả truyện trinh thám nổi tiếng? …Tại sao bà té cầu thang gãy toàn bộ xương, đập bể đầu, bị bỏ túi quăng xuống sông rồi mà 20 năm sau vẫn lù lù xuất hiện với một nhân cách mới không ai nhận ra được?…Tại sao người bố của nhân vật phụ cũng là người vô tâm nhưng lại được con gái tha thứ, còn bố của nữ chính lại không trong khi ông cũng rất yêu con gái của mình? …Tại sao người bạn lưỡng tính của nam chính từ bỏ cuộc sống ổn định, theo anh phiêu bạt suốt 10 năm, nhưng lại dễ dàng chấp nhận một người phụ nữ đến bên cạnh bạn mình và thay thế vị trí của mình? …Tại sao ông giám đốc nhà xuất bản yêu thương và bảo vệ nữ chính đến vậy nhưng lại yêu ngay cô gái khác và phó mặc nữ chính cho nam chính lo?….
Vô vàng lỗ hổng khó hiểu trong phim….Hơn nữa, điều Q khó chịu nhất là, mỗi khi có một sự cố (dùng để giải thích cho vấn đề của nhân vật chính) thì nhân vật chính lại có một đoạn quay ngồi thừ và khóc trong gần 2-3 phút của bộ phim, đành rằng là diễn viên diễn rất đạt nhưng Q vẫn bị ức chế lắm luôn á.
Bộ phim gây ức chế cho Q vậy mà sao vẫn Review?
Là vì bỏ qua hết những hạt sạn to đùng như hạt sỏi đó thì bộ phim vẫn tràn trề tính nhân văn với những câu truyện cổ tích do nữ chính viết. Những câu chuyện càng ngẫm càng thấy hay. Có lẽ, khép lại bộ phim, điều Q nhớ nhất là những câu chuyện này:
- Cậu bé ăn ác mộng (악몽을 먹고 자란 소년)

“Cậu bé ấy hôm nay cũng thức dậy sau một cơn ác mộng đáng sợ. Những ký ức đau khổ trong quá khứ mà cậu bé muốn quên hằng đêm đều tái hiện trong giấc mơ của cậu và cứ liên tục tra tấn cậu bé như vậy. Vì vậy, cậu bé rất sợ đi ngủ. Một ngày nọ, cậu đã tìm đến ma nữ để cầu xin:
–Ma nữ, xin cô hãy xóa hết những ký ức đau khổ trong đầu cháu, để cháu không phải mơ thấy ác mộng nữa. Nếu được như vậy, cháu sẽ làm theo tất cả những gì cô mong muốn.
Thời gian trôi đi, cậu bé lớn lên và không còn mơ thấy ác mộng nữa. Nhưng không biết vì sao mà cậu ta không hề thấy hạnh phúc. Vào một đêm trăng máu, ma nữ cuối cùng cũng đã xuất hiện để đòi cậu trả giá cho điều ước. Cậu ta đã hét lên với ma nữ bằng giọng điệu oán trách:
– Cô đã xóa hết mọi ký ức đau khổ của cháu, nhưng sao…cháu vẫn không thể hạnh phúc?
Và rồi ma nữ đoạt lấy linh hồn cậu bé như đã giao ước, và nói thế này:
– Ký ức đau buồn. Ký ức khiến ta hối hận. Ký ức mình bị tổn thương và làm người khác tổn thương. Ký ức bị bỏ rơi và quay lưng. Chỉ ai sống với những ký ức như vậy được chôn chặt trong tim mới mạnh mẽ hơn, cuồng nhiệt hơn và dễ thay đổi cảm xúc hơn. Chỉ những kẻ như vậy mới hạnh phúc. Vì vậy, đừng quên, đừng quên mà hãy vượt qua. Nếu không thể vượt qua, thì ngươi chỉ là một đứa trẻ có tâm hồn chưa lớn mà thôi”
=> Chỉ có những con người dám đối diện với nỗi đau, nhìn nhận và vượt qua nỗi đau thì mới trở nên mạnh mẽ, trưởng thành và tìm thấy được hạnh phúc cho mình. Nỗi đau, nỗi bất hạnh chính là vật chất để con người trưởng thành hơn.
2. Cậu nhóc thây ma (좀비 아이)

“Có một cậu bé được sinh ra ở một ngôi làng nhỏ. Cậu có nước da trắng bệch và đôi mắt rất to. Cậu bé càng lớn thì người mẹ tự nhiên hiểu rằng, đứa bé này không hề có cảm xúc, cậu chỉ là một thây ma luôn đòi ăn mà thôi. Vì vậy, để tránh sự dòm ngó của hàng xóm, bà mẹ đã nhốt cậu bé dưới hầm. Hằng đêm, bà đi trộm gia súc của hàng xóm cho cậu bé ăn. Bà đã âm thầm nuôi nấng cậu. Hôm thì gà, hôm thì heo… Liên tục suốt nhiều năm… Và rồi, dịch bệnh ập đến khiến thú vật và nhiều người chết. Những người còn sống thì đều rời khỏi làng. Nhưng bà không thể bỏ con lại… Cuối cùng thấy con khóc vì đói, bà mẹ đã cắt một bên chân của bà cho con. Sau đó, là một bên cánh tay. Cứ cho hết như vậy. Cuối cùng chỉ còn lại phần thân. Bà mẹ ôm con mình vào lòng lần cuối:
–Mẹ trao cơ thể còn lại cho con. Lại đây nào!
Đứa bé vòng tay ra, ôm chặt lấy người mẹ chỉ còn mỗi thân mình và cất tiếng nói đầu tiên:
–Mẹ….Mẹ thật ấm!
….
Thứ đứa bé cần, là thức ăn hay là hơi ấm của người mẹ?“
=> Cha mẹ luôn yêu thương đứa con mình sinh ra, yêu thương đến mức có thể hy sinh tất cả vì con. Thế nhưng, nếu cha mẹ cứ mãi cho đi tình yêu thương, quyết định mọi thứ cần được nhận cho đứa trẻ mà không quan tâm đứa trẻ nghĩ gì thì đó chỉ là tình yêu mù quáng. Điều mà mọi đứa trẻ cần nhất ở cha mẹ không phải là miếng ăn, là vật chất mà chính là hơi ấm, sự quan tâm. Cho dù con sinh ra là một đứa trẻ không bình thường, thì với sự chấp nhận những thứ thuộc về con, sự quan tâm, sự yêu thương ấm áp của cha mẹ, con sẽ tốt hơn và làm nên những điều tốt đẹp.
3. Chú chó mùa xuân (봄날의 개)

Ngày xửa ngày xưa, có một chú chó con rất giỏi giấu tâm sự của mình. Chú chó được cột dưới một tán cây. Chú ta hay vẫy đuôi làm trò đáng yêu, nên dân làng gọi chú là:”Chú chó mùa xuân”. Chú chó ấy luôn chơi đùa vui vẻ với đám trẻ trong làng. Nhưng cứ mỗi đêm về, lại lén rên ư ử khi không còn ai quanh đó. Đó là bởi vì chú ấy luôn muốn cắn đứt dây buộc cổ để thỏa thích chạy nhảy trên cánh đồng mùa xuân. Nhưng vì mong muốn không thể thực hiện nên mỗi đêm chú ta đều khóc lóc…ư ư…..hằng đêm… Một ngày nọ, Chú Chó Mùa Xuân nghe lòng mình thầm hỏi:
–Này, sao cậu không cắn đứt dây rồi chạy trốn đi?
Và Chú Chó Mùa Xuân trả lời:
–Tớ bị cột đã quá lâu, nên quên mất cách cắn dây để giải thoát mình“
=> Trong chúng ta, ai cũng có những ràng buộc…Những sợi dây đến từ gia đình, đến từ định kiến xã hội, đến từ nỗi sợ hãi, tự ti của bản thân. Chúng mãi cột chặt và xiềng xích ta tránh xa khỏi những ước mơ mà chúng ta ao ước vươn tới. Chúng ta cố tạo ra một vỏ bọc vui vẻ hoàn hảo để lừa người khác và lừa cả chính bản thân mình. Chúng ta quen với sự tồn tại của nó đến mức cho rằng không thể làm gì khác, cho rằng những mơ ước kia là viễn vông. Chỉ có nhìn nhận rõ về những hạn chế của bản thân mới giúp chúng ta thoát khỏi chúng và trở nên tự do.
4. Tay, cá mặt quỷ (손, 아귀)

“Ngày xửa ngày xưa, ở một gia đình giàu có nọ, có một bé gái xinh đẹp ra đời. Cô bé xinh xắn như hoa mộc lan và được mẹ rất mực thương yêu. Bà ấy yêu con mình đến nỗi, nguyện hái cả mặt trời mặt trăng xuống làm quà tặng cho con. Khi cô bé đủ tuổi ăn cơm, người mẹ vui mừng khôn xiết.
–Con yêu à..Từ giờ con muốn ăn gì, mẹ sẽ đút cho con ăn….như thế này….ha…
Khi cô bé bắt đầu tập đi, người mẹ hối hả chạy lại.
–Con yêu à….Để mẹ cõng con nhé! Nào…mau trèo lên lưng mẹ.
Sau khi đã nuôi con khôn lớn, bằng cách chăm bẵm và chu cấp mọi thứ, người mẹ hỏi:
–Con yêu của mẹ à…Đến lúc mẹ phải nghỉ ngơi rồi. Từ giờ, con lấy thức ăn cho mẹ nhé!
Đứa bé liền nói: Mẹ à, con không có tay. Vì chưa từng động tay vào việc gì nên tay tiêu biến rồi ạ.
–Vậy thì con yêu của mẹ à…Con có thể cõng mẹ đi không? Chân mẹ đau quá!
Đứa con liền nói: Mẹ ơi, con cũng không có chân. Lúc nào cũng được mẹ cõng nên chân con chưa từng chạm đất. Nhưng bù lại miệng con to lắm ạ.
Nói rồi, đứa con ngoác miệng to ra…Rồi người mẹ nổi giận quát lên.
–Thì ra mày chẳng phải đứa con hoàn hảo, là con cá mặt quỷ vô dụng thì đúng hơn. Mày chỉ chờ tao đút cho ăn. Chẳng biết tự làm gì cả. Chỉ là tác phẩm thất bại.
Thế rồi bà mẹ vứt con ở tận ngoài khơi xa… Kể từ ngày đó, ngư dân nói rằng họ thường nghe thấy tiếng khóc của trẻ con vào những ngày âm u, biển lộng gió…Mẹ ơi, mẹ ơi.. Con đã làm gì sai ạ? Con xin mẹ, hãy đến đưa con về với… Con xin mẹ, lại đây đưa con về đi mà…“
=> Xin đừng xem con cái là tác phẩm, là thú cưng để thỏa sức cưng chiều…Đứa bé đã làm gì sai???
5. Các câu chuyện Cổ tích nổi tiếng khác được nhìn nhận qua suy nghĩ của nhân vật nữ chính trong phim đi theo một góc nhìn rất khác biệt:

- Con vịt xấu xí – không phải là “Dù có xấu xí, cũng không nên phân biệt đối xử” mà là “Nuôi con người khác là tốn công, trông coi con mình cho tốt vào“
- Nàng tiên cá – không phải là “Dù có biến mất như bọt biển, cũng phải yêu một người hết mình” mà là “Nếu dòm ngó người đã có vị hôn thê thì sẽ bị trời phạt“
- Ông vua có đôi tai lừa – không phải là “tai vách mạch vừng, chuyện xấu đồn xa” mà là “muốn không bị bệnh (trầm cảm) thì hãy nói sau lưng (kiếm người để giải bày)“
- Cậu bé chăn cừu – không phải là “một cậu bé nói dối xấu xa đã gặp quả báo” mà là “một cậu bé đáng thương, vì cô đơn nên phải nói dối để mọi người đến với cậu“
Có thể những ý nghĩa này sẽ được đồng tình hoặc không đồng tình bởi một số người, nhưng qua đó chúng ta cũng được mở ra một góc nhìn mới về sự việc. Trong mọi khía cạnh của cuộc sống, chúng ta nên có một cái “nhìn sâu” vào mọi việc. Khi chúng ta nhìn sâu, chúng ta sẽ có thể cảm thông cho một ai đó vì việc làm của họ (nó được cấu thành từ rất nhiều nguyên nhân khác nhau), chúng ta sẽ biết quý trọng hơn những thứ mà chúng ta có (chúng được trải qua rất nhiều công đoạn mới được hình thành và đến tay ta)
Điểm son lớn nhất của bộ phim là những câu chuyện cổ tích, chúng được lồng ghép hợp lý trong khung cảnh phim cùng với giọng đọc truyền cảm của các nhân vật. Thay vì giáo điều bằng những lời nói nặng nề thì thông điệp lại được truyền tải qua các câu chuyện, chúng đã đánh thức ở người xem nhiều cung bậc cảm xúc và nhiều sự suy ngẫm giá trị.
Đây là một bộ phim hay rất đáng để xem.
Đặc biệt là trong mùa dịch này, khi mà chúng ta có rất nhiều thời gian ở nhà để suy ngẫm về bản thân và cuộc sống. Từ bộ phim này Q lại có thêm nhiều câu chuyện để kể cho bọn trẻ, Q nghĩ các bạn cũng sẽ tìm được một thông điệp hay cho mình qua bộ phim này.
Phim chiếu trên ứng dụng Netflix, phụ đề, bản HD siêu đẹp nha!
Chúc các bạn xem phim vui vẻ, giữ gìn sức khỏe và bình an đi qua mùa dịch!
Annie always beside you!
Link nhạc phim:


1 thought on “Review phim: Điên thì có sao?! (It’s okay to Not be okay – (사이코지만괜찮아)”